NGƯỜI CON GÁI ĐỨNG BÊN ĐƯỜNG
Trong những năm chiến tranh, có những cô gái trẻ ngày đêm làm nhiệm vụ trên các tuyến đường. Họ đứng giữa những cung đường đầy hiểm nguy để dẫn đường, báo hiệu và bảo đảm cho những đoàn xe vượt qua.
Bà Phạm Thị Hạnh tham gia thanh niên xung phong khi còn rất trẻ.
Một trong những công việc bà từng làm là hỗ trợ bảo đảm giao thông trên tuyến đường phục vụ chiến trường.
Những ngày ấy, bà thường đứng bên đường cùng đồng đội để hướng dẫn và hỗ trợ các đoàn xe.
Có những đêm trời tối hoàn toàn.
Không ánh đèn.
Không tiếng nói lớn.
Mọi người phải hết sức cẩn thận.
Khi đoàn xe đến, nhiệm vụ của bà và đồng đội là nhanh chóng hướng dẫn xe đi đúng tuyến.
Sau khi đoàn xe đi qua, mọi người lại trở về vị trí.
Có những hôm công việc kéo dài đến sáng.
Mệt nhưng không ai bỏ vị trí.
Bà kể rằng điều khiến bà nhớ nhất là những người lái xe luôn động viên các cô gái:
“Các cô cố gắng nhé!”
Chỉ một câu nói đơn giản cũng khiến mọi người cảm thấy ấm lòng.
Những cô gái tuổi đôi mươi ngày ấy đã đứng giữa những tuyến đường nguy hiểm, góp sức bằng những công việc âm thầm.
Nhiều năm sau, khi nhìn lại, bà Hạnh nói:
“Chúng tôi không nghĩ mình làm được điều gì lớn lao. Chỉ biết đất nước cần thì mình có mặt.”
Và chính những con người bình dị ấy đã góp phần làm nên sức mạnh của hậu phương thời chiến.



