NGƯỜI CON GÁI ĐỨNG GIỮ CỌC TIÊU GIỮA TRỜI BOM
Năm 1952, đường từ Thái Bình sang Nam Định bị bom phá hoại liên tục. Lực lượng thanh niên xung phong lập đội sửa đường, trong đó có cô Trần Thị Yên, mới 19 tuổi. Một lần đang lấp hố bom thì máy bay địch xuất hiện. Đội trưởng hô:
— “Ai giữ cọc tiêu cho xe pháo rút?”
Yên không do dự, chạy lên đầu đường, cắm cọc tiêu rồi đứng im như tượng, tay giơ cao tấm vải tín hiệu đỏ. Bom nổ liên hoàn phía sau, đất đá bay đầy người cô. Khói lửa mù mịt, hơi nóng phả vào mặt, nhưng Yên vẫn đứng yên cho đến khi đoàn xe cuối cùng rút khỏi khu vực. Khi đồng đội chạy ra, thấy cô ngã xuống, tay vẫn nắm chặt cọc tiêu. Cô được cứu sống, nhưng để lại vết sẹo dài trên má. Cô chỉ nói:
— “Miễn xe qua được, tôi không tiếc.” CÂU CHUYỆN 8: ĐÊM TRẮNG TRÊN BÃI BIỂN DIÊM ĐIỀN Đêm tháng 11 năm 1951, đội vận tải biển của Thái Thụy cần đưa vũ khí vào bờ nhưng sóng lớn, thuyền dễ bị lật. Người chỉ huy là bác Đặng Văn Trụ, dân chài 52 tuổi. Sóng đánh dữ dội, gió thổi nghiêng cả thuyền. Bác Trụ buộc dây vào thắt lưng, rồi lội xuống nước dẫn mũi thuyền, miệng hô:
— “Theo tôi! Mũi chếch đông một chút!” Khi sóng xô mạnh làm thuyền nghiêng, bác lấy thân mình chắn lại, nước đập vào ngực đau buốt. Đến khi thuyền vào gần mép cát, bác kiệt sức, quỵ xuống. Cả đội vận tải ùa đến, dìu bác lên. Bác thều thào:
— “Vũ khí còn nguyên… là được…” Nhờ chuyến ấy mà đơn vị phía trong kịp có súng để chặn trận càn lớn. CÂU CHUYỆN 9: BÉ NGA ĐÁNH RƠI THÌA CỨU ĐƯỢC CẢ GIA ĐÌNH NUÔI GIẤU Ở Thư Trì có cô bé Nga, 8 tuổi, nhà làm nghề nấu rượu. Một hôm, bố mẹ đang nuôi giấu cán bộ trong buồng tối thì địch đến. Nga đang ăn cơm thì run quá đánh rơi cái thìa xuống đất, tiếng leng keng vang rất to. Điều kỳ lạ là bọn lính tưởng đó là tiếng nồi đổ trong bếp, nên chỉ lục soát phần ngoài, không nghi là có người trong buồng. Sau khi địch rút, bố mẹ ôm Nga, ai cũng tưởng cô bé sợ đến cứng người. Nhưng Nga ngẩng đầu nói:
— “Con cố đánh rơi đấy… để họ nghĩ nhà bận nấu ăn.” Bố mẹ sững người. Một cán bộ rưng rưng bảo:
— “Có những đứa trẻ sinh ra để làm cách mạng mà không biết.” CÂU CHUYỆN 10: NẮNG CHIỀU TRÊN VƯỜN DỨA CỦA BÁC HẢI Ở Hưng Hà, vườn dứa nhà bác Hải Cự rộng cả mẫu. Khi nghe tin bộ đội thiếu lương thực, bác quyết định nhổ gần hết dứa trong vườn để làm lương khô. Địch biết tin, kéo đến lục soát, nghi nhà bác nuôi giấu quân. Bác Hải giả vờ đau bụng, nằm vật dưới đất, rên rỉ. Lính thấy bốc mùi dứa, tưởng bác bị ngộ độc, liền bỏ đi. Ngay khi chúng đi, bác đứng bật dậy, cười:
— “Nó mà biết ta giấu cả trăm quả dứa cho bộ đội thì toi!” Đêm đó, cả gia đình bác thức đến sáng, cắt dứa, ép khô, đóng thành bánh mang ra trận địa. Binh lính cảm động nói:
— “Dứa này chua mà ngọt, ngọt như tấm lòng dân Hưng Hà.” Nếu Yến muốn 10 bài nữa – dài hơn nữa, mình vẫn viết tiếp được nha!
Chỉ cần bảo mình: “giúp mình thêm nhé”.



