Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người con gái đứng trên đỉnh bom

Câu chuyện kể về lòng quả cảm vô song của cô gái 18 tuổi tại "tọa độ chết" Ngã ba Đồng Lộc. Giữa làn mưa bom bão đạn, cô không tìm nơi trú ẩn mà đứng trên đồi cao để đếm từng quả bom rơi, đánh dấu vị trí bom nổ chậm để đồng đội phá hủy, mở đường cho xe ra tiền tuyến.

Bắc Ninh03/04/2026Đỗ Thị Lụa (Xã Tiên Du - Trường Tiểu học Nội Duệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) được mệnh danh là "túi bom" của miền Bắc. Đây là huyết mạch giao thông quan trọng nhất để chi viện cho chiến trường miền Nam, vì thế đế quốc Mỹ tập trung đánh phá hủy diệt ngày đêm.

Trong bối cảnh khốc liệt đó, cô gái nhỏ nhắn La Thị Tám được giao nhiệm vụ đứng trên đồi cao (phía trái Ngã ba Đồng Lộc) để quan sát bom rơi. Công việc của bà nghe qua thì đơn giản nhưng lại là sự đánh cược trực tiếp với tử thần:

  1. Quan sát: Mỗi khi máy bay Mỹ ập đến thả bom, bà không được rời vị trí mà phải căng mắt nhìn rõ từng điểm rơi.

  • Phân loại: Bà phải phân biệt được đâu là bom đã nổ, đâu là bom nổ chậm (bom hẹn giờ).

  • Đánh dấu: Ngay sau khi dứt đợt oanh tạc, bà chạy xuống hiện trường, dùng những cọc tiêu gỗ cắm vào vị trí có bom chưa nổ để báo cho lực lượng phá bom.

  • Suốt 200 ngày đêm ròng rã, bà đã đối mặt với hơn 1.200 lần máy bay Mỹ ném bom. Có những lúc bom nổ ngay sát cạnh, đất đá vùi lấp cả người, nhưng vừa dứt tiếng nổ, bà lại rũ bùn đứng dậy, tiếp tục công việc của một "ngọn hải đăng cạn".

    Hình ảnh người con gái nhỏ bé, khoác chiếc áo xanh bạc màu, tay cầm ống nhòm đứng sừng sững trên đỉnh đồi giữa khói lửa mù mịt đã trở thành biểu tượng bất tử của thanh niên xung phong Việt Nam. Chính sự dũng cảm của bà đã giúp giảm thiểu tối đa thương vong cho lực lượng san lấp đường và đảm bảo mạch máu giao thông không bao giờ bị cắt đứt.

    Sự thật thú vị: Hình ảnh hiên ngang của bà La Thị Tám chính là nguồn cảm hứng để nhạc sĩ Doãn Nho sáng tác bài hát nổi tiếng "Người con gái sông La".

    Giá trị lịch sử: Câu chuyện của anh hùng La Thị Tám không chỉ là ký ức về sự khốc liệt của chiến tranh, mà còn là minh chứng cho tinh thần "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" của một thế hệ trẻ coi nợ nước trọng hơn tính mạng bản thân.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn