Bài viết

NGƯỜI CON GÁI GÁNH CẢ TUYẾN LỬA

Viết về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Thị Tuyển

Thanh Hóa06/08/2026Ban Thanh niên Công an tỉnh Nghệ An (Ban TN Công an tỉnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người đi vào lịch sử bằng những chiến công hiển hách. Nhưng cũng có những con người chỉ lặng lẽ làm công việc của mình, để rồi năm tháng sau, chính sự bình dị ấy lại trở thành biểu tượng của lòng yêu nước.

Ngô Thị Tuyển là một người như thế.

Mùa hè năm 1968, dãy Trường Sơn chìm trong khói lửa. Ngày nào cũng vậy, từng tốp máy bay Mỹ gầm rú trên bầu trời, trút xuống những trận bom dữ dội nhằm cắt đứt con đường tiếp tế cho chiến trường miền Nam. Đất đá tung lên mù mịt, cây rừng gãy đổ, những con đường vừa được san lấp hôm trước hôm sau lại chằng chịt hố bom.

Nhưng cứ mỗi khi tiếng máy bay vừa khuất xa, những con người trên tuyến lửa lại từ các hầm trú ẩn bước ra. Họ không đợi mệnh lệnh. Mỗi người đều hiểu rằng từng phút chậm trễ đều có thể khiến những đoàn xe ngoài mặt trận thiếu đạn, thiếu lương thực.

Trong dòng người hối hả ấy có một cô gái trẻ với vóc người nhỏ nhắn, đôi vai gầy và nước da sạm nắng.

Đó là Ngô Thị Tuyển.

Không ai nghĩ rằng đôi vai mảnh mai ấy lại có thể gánh nổi những hòm đạn nặng trĩu. Thế nhưng, ngày này qua ngày khác, cô vẫn lặng lẽ cúi xuống, đặt đòn gánh lên vai rồi bước đi trên con đường đầy đá sỏi và hố bom.

Có đồng đội nhìn cô ái ngại:

Để anh em khiêng cùng, em gánh nặng quá!

Ngô Thị Tuyển chỉ mỉm cười. Với cô, mỗi thùng đạn được chuyển đi nhanh hơn một chút là những người lính ngoài mặt trận sẽ có thêm cơ hội chiến đấu và trở về.

Chính suy nghĩ giản dị ấy đã tiếp thêm cho cô một sức mạnh phi thường.

Ngày qua ngày, giữa khói bom và bụi đỏ Trường Sơn, cô gái trẻ vẫn âm thầm gánh từng chuyến đạn. Những bước chân của cô không chỉ vượt qua những con dốc gập ghềnh mà còn vượt lên trên mọi giới hạn của sức lực con người.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, người ta vẫn nhắc đến Ngô Thị Tuyển với sự khâm phục. Điều làm nên tên tuổi của chị không chỉ là sức khỏe hiếm có, mà còn là tinh thần sẵn sàng nhận phần việc nặng nhọc nhất, nguy hiểm nhất mà không một lời than vãn.

Giữa chiến tranh, lòng dũng cảm không phải lúc nào cũng thể hiện bằng việc cầm súng xông lên phía trước. Có khi, đó chỉ là những bước chân lặng lẽ mang theo từng hòm đạn, từng bao gạo, từng niềm hy vọng vượt qua mưa bom bão đạn để đến với tiền tuyến.

Ngô Thị Tuyển đã sống như thế. Một cuộc đời không nhiều lời nói.

Nhưng chính cuộc đời ấy đã kể lại cho các thế hệ hôm nay một câu chuyện đẹp về ý chí, trách nhiệm và tình yêu Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI CON GÁI GÁNH CẢ TUYẾN LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa