Bài viết

Người Con Gái Gánh Nước Nuôi Quân

Trong kháng chiến chống Mỹ, ở các vùng căn cứ và tuyến vận tải như Đường Trường Sơn, hậu cần là yếu tố sống còn. Nhiều phụ nữ địa phương tham gia gánh nước, nấu ăn, tiếp tế cho bộ đội giữa rừng sâu và bom đạn. Câu chuyện kể về một cô gái ngày ngày gánh nước nuôi quân trong chiến khu.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Trần Ngọc Bảo Tín (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Suối rừng róc rách bên đồi,
Gánh nước theo bước một đời chiến khu.
Áo nâu thấm ướt sương mù,
Mà trong ánh mắt vẫn như nắng hồng.

Có cô gái trẻ thong dong,
Ngày ngày gánh nước qua dòng suối xa.
Không tên tuổi giữa quê nhà,
Mà mang cả một phong ba hậu cần.

Đêm về nhóm bếp trong sân,
Nấu cơm cho cả đơn quân giữa rừng.
Khói lam quyện gió tưng bừng,
Mà tay vẫn giữ từng phần bữa ăn.

Có lần bom dội rất gần,
Suối kia đất đá bần thần đục ngầu.
Nhưng cô vẫn gánh qua mau,
Bởi trong lòng đã khắc sâu nghĩa tình.

Nước mang theo cả niềm tin,
Cho người chiến sĩ hành trình tiến lên.
Một bát cơm ấm chông chênh,
Là bao mồ hôi dưới nền núi non.

Có khi suối cạn héo hon,
Cô đi xa mãi tìm con nước về.
Đường rừng dốc đứng tái tê,
Nhưng không một bước nào hề bỏ qua.

Đêm nghe tiếng gió la đà,
Cô ngồi vá lại những tà áo rách.
Bếp hồng le lói mong manh,
Mà như giữ cả trời xanh chiến khu.

Có người lính trẻ đi qua,
Nhìn cô gánh nước như là quê hương.
Một đời lặng lẽ bình thường,
Mà nuôi chiến trận trên đường Trường Sơn.

Sau này đất nước yên vui,
Suối xưa vẫn chảy giữa đồi xanh xanh.
Người con gái ấy hiền lành,
Nhưng trong ký ức hóa thành biểu chương.

Không cần súng đạn chiến trường,
Mà vẫn góp một con đường tự do.
Gánh nước nhỏ giữa rừng khô,
Mà nuôi cả một cơ đồ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn