Bài viết

NGƯỜI CON GÁI GIAO LIÊN MẬT NƠI CỬA NGÕ TÂN SƠN NHẤT

NGƯỜI CON GÁI GIAO LIÊN MẬT NƠI CỬA NGÕ TÂN SƠN NHẤT

Lào Cai22/05/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CON GÁI GIAO LIÊN MẬT NƠI CỬA NGÕ TÂN SƠN NHẤT

Lời kể của cựu nữ biệt động Sài Gòn Nguyễn Thị Thanh Xuân (Đội giao liên mật cánh Bắc)Năm 1973, tôi là cô gái thợ may hai mươi tuổi hoạt động bí mật tại khu vực ngã tư Bảy Hiền – cửa ngõ dẫn thẳng vào sân bay Tân Sơn Nhất. Phía sau công việc may vá quần áo hàng ngày cho dân thành thị, tôi là một chiến sĩ giao liên mật thuộc lực lượng biệt động Sài Gòn - Gia Định, có nhiệm vụ chuyển giao tài liệu, kíp nổ và dẫn đường cho các cán bộ đặc công vào nội đô trinh sát.Hoạt động giữa lòng địch đòi hỏi một tinh thần thép và sự khôn khéo tột cùng. Tôi thường giấu các bản đồ tọa độ đồn bốt địch vào bên trong ruột những cuộn chỉ may lớn, hoặc nhét kíp nổ vào đáy các hộp phấn trang điểm đắt tiền mang theo người. Mỗi lần đi qua các trạm gác dày đặc của cảnh sát dã chiến ngụy quanh sân bay, tôi luôn giữ vẻ mặt bình thản, kiêu kỳ của một cô gái phố thị, mỉm cười chào hỏi để đánh lừa sự nghi ngờ của chúng.Trong chiến dịch Xuân 1975, đội giao liên mật của chúng tôi nhận lệnh chiếm giữ một căn nhà lầu sát mép rào sân bay để làm bãi đáp và dẫn đường cho mũi đặc công Z23 tấn công chiếm giữ bộ tổng tham mưu ngụy. Sáng ngày 29 tháng 4, địch tổ chức bắn phá điên cuồng xung quanh ngã tư Bảy Hiền hòng giữ đường tháo chạy. Tôi cùng các chị em tự vệ mật đã ôm khẩu AK, bám trụ bên những khung cửa sổ đổ nát, nổ súng đánh trả quyết liệt để bảo vệ bàn đạp cho quân chủ lực tiến lên.Trưa ngày 30 tháng 4, nhìn chiếc xe tăng đầu tiên rầm rập tiến qua ngã tư hướng thẳng vào cổng dinh Độc Lập trong tiếng reo hò của đồng bào, tôi buông súng, nước mắt trào ra lã chã vì biết giang sơn đã hoàn toàn thu về một mối. Tuổi trẻ thời hoa lửa của những nữ giao liên mật đô thị như chúng tôi đã hòa vào lòng đất phố phường, thắp sáng ngày khải hoàn ca của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn