Bài viết

NGƯỜI CON GÁI GIAO LIÊN MẬT Ô TÀ SÓC

An Giang26/06/2026Đoàn xã Ngọc Chúc (Đoàn xã Ngọc Chúc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu có dịp đến khu căn cứ cách mạng Ô Tà Sóc (vùng núi Dài, Tịnh Biên) vào những ngày lộng gió, bạn sẽ được nghe câu chuyện về bà Võ Thị Năm – người con gái được mệnh danh là "con hoẵng của núi Dài". Ở cái tuổi mười tám đẹp nhất đời người, khi bạn bè đồng trang lứa còn e ấp, bà Năm đã khoác lên mình chiếc áo chàm, mang đôi dép cao su, gánh vác trọng trách làm giao liên mật – người dẫn đường cho các đoàn cán bộ cao cấp của Trung ương Cục miền Nam băng qua lưới đồn bốt dày đặc để tiến vào mật khu.

Núi Dài (Ngọa Long Sơn) hiểm trở với những vách đá dựng đứng, những hang sâu hun hút và những lối mòn rậm rạp bụi gai. Kẻ thù rình rập dưới chân núi, máy bay trinh sát quần thảo trên đầu, nhưng bà Năm thuộc vùng đất này như lòng bàn tay. Bà biết hốc đá nào có thể trú mưa bom, lối mòn nào rải đầy mìn lá của địch, và cả mùa nào cây rừng thay lá để ngụy trang.

Đáng nhớ nhất trong ký ức của bà là những đêm mưa rừng tầm tã của miền biên viễn. Nước trút xối xả làm trơn trượt những phiến đá rêu phong, sương mù dày đặc đến mức giơ bàn tay trước mặt cũng không nhìn rõ ngón. Lệnh trên đưa xuống: Di chuyển tuyệt đối giữ bí mật, không được đốt đuốc, không được bật đèn pin, một tiếng động nhỏ cũng có thể làm lộ cả đoàn quân.

Trong bóng tối đặc quánh ấy, bên một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm nghe rõ tiếng gió hú, bà Năm đã dùng một sợi dây thừng dài, một đầu buộc chặt vào thắt lưng mình, đầu kia để người cán bộ đi sau nắm lấy, cứ thế nối đuôi nhau thành một sợi xích người.

Bằng đôi chân trần rớm máu bám chặt vào đá tai mèo, bà Năm đi trước mở đường. Bà dùng đôi tay lần mò từng rễ cây, từng tảng đá để làm điểm tựa, giật nhẹ sợi dây để ra hiệu cho người phía sau biết chỗ nào trơn trượt, chỗ nào có chướng ngại vật. Đêm đen như mực, cả đoàn người di chuyển bằng niềm tin tuyệt đối đặt vào tấm lưng nhỏ nhắn của cô gái trẻ phía trước. Có những đoạn đường dốc thẳng đứng, bà phải ghì chặt thân mình vào vách đá, dùng hết sức lực của tuổi đôi mươi để kéo từng đồng chí qua khỏi miệng vực.

Sau này, khi hòa bình lặp lại, đứng giữa núi rừng Ô Tà Sóc lộng gió, bà Năm khẽ cười khi có người hỏi ngày ấy bà có sợ không. Đôi mắt bà lấp lánh: "Lúc đó trong đầu có biết sợ là gì đâu con. Bom nổ bên tai, vực sâu dưới chân, nhưng lòng mình chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Phải đưa các đồng chí vào căn cứ an toàn. Thấy anh em toàn mạng, lòng mình vui như mở hội rồi!".

Thanh xuân của "người con gái Ô Tà Sóc" đã hòa vào lòng đất mẹ Bảy Núi. Sợi dây thừng năm xưa có thể đã mục nát theo thời gian, nhưng nó đã kịp dệt nên một sợi dây lịch sử, nối liền ý chí từ lòng dân đến ngày toàn thắng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn