Người có công giúp đỡ cách mạng

Người Con Gái Giấu Nỗi Nhớ Nhà Sau Màu Áo Lính

Gia Lai21/05/2026TRẦN THUỲ TRÂM (ĐOÀN XÃ TUY PHƯỚC BẮC)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến đấu tại chiến trường Campuchia chống chế độ diệt chủng Pôn Pốt đã trở thành quãng đời không thể nào quên đối với bà Trần Thị Ảnh. Người nữ chiến sĩ năm ấy rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo trong tim tình yêu đất nước và niềm tin mãnh liệt rằng hòa bình rồi sẽ đến bằng sự hy sinh của biết bao con người bình dị. Chiến trường nơi biên giới là chuỗi ngày đầy gian nan. Bà cùng đồng đội hành quân giữa những cánh rừng sâu, sống trong thiếu thốn và luôn đối mặt với hiểm nguy cận kề. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, bà âm thầm ngồi vá lại chiếc áo lính đã sờn vai dưới ánh đèn pin le lói. Sau những phút giây lặng lẽ ấy, người nữ chiến sĩ lại tiếp tục bước vào nhiệm vụ với tinh thần mạnh mẽ và kiên cường. Trong một lần chiến đấu ác liệt, bà bị thương với tỷ lệ thương tật 31%. Vết thương ấy trở thành dấu tích của một thời tuổi trẻ đầy hy sinh và quả cảm. Dẫu phải chịu những cơn đau dai dẳng sau chiến tranh, bà chưa từng than phiền hay gục ngã. Trở về quê hương, bà tiếp tục sống giản dị, chăm lo gia đình và luôn nhắc con cháu phải biết yêu thương, đoàn kết và sống có trách nhiệm với quê hương đất nước. Giờ đây, khi nhắc lại những năm tháng “thời hoa lửa”, ánh mắt bà vẫn ánh lên niềm xúc động khi nhớ về đồng đội và những ngày không thể nào quên nơi chiến trường xa xôi. Câu chuyện của bà Trần Thị Ảnh như ngọn lửa âm thầm còn cháy mãi, truyền cho thế hệ trẻ hôm nay bài học về lòng yêu nước, sự hy sinh và ý chí vượt lên mọi khó khăn trong cuộc sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn