NGƯỜI CON GÁI GIỮ BÍ MẬT TRONG LÒNG ĐẤT
Những năm kháng chiến chống Mỹ, giữa vùng đất Củ Chi, có một công việc đặc biệt nguy hiểm: giữ liên lạc giữa các cơ sở cách mạng nằm rải rác trong vùng địch kiểm soát. Người làm công việc ấy phải đi qua những con đường tưởng như bình thường, nhưng chỉ một lần bị phát hiện cũng có thể mất mạng.
Nguyễn Thị Rành là một trong những người phụ nữ như thế.
Bà sinh năm 1930 tại xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi, trong một gia đình có truyền thống tham gia cách mạng. Từ khi còn trẻ, bà đã làm công tác giao liên, nuôi giấu cán bộ và trực tiếp tham gia hoạt động cách mạng tại địa phương.
Nhưng chiến tranh ngày càng khốc liệt.
Quân Mỹ và chính quyền Sài Gòn liên tục tổ chức các cuộc càn quét vào Củ Chi. Nhà cửa bị phá, ruộng vườn bị đốt, người dân phải sống trong những căn hầm để tránh bom đạn.
Nguyễn Thị Rành vẫn ở lại.
Bà vừa chăm lo cho gia đình, vừa tiếp tục làm nhiệm vụ. Có lúc bà đưa cán bộ qua những đoạn đường nguy hiểm, có lúc mang lương thực vào căn cứ, có lúc trực tiếp tham gia chiến đấu.
Điều đặc biệt là bà rất am hiểu địa hình Củ Chi. Những con đường dưới lòng đất, những lối đi giữa các vườn cây và những khu vực có thể tránh được các cuộc càn quét đều đã trở thành một phần cuộc sống của bà.
Nhưng rồi bi kịch xảy đến.
Trong một trận càn, nhiều người thân của bà lần lượt hy sinh. Những mất mát ấy không khiến bà rời bỏ cuộc chiến. Bà tiếp tục ở lại Củ Chi và hoạt động cho đến khi hy sinh vào năm 1972.
Nguyễn Thị Rành được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Ngày nay, tên bà được đặt cho nhiều công trình, đường phố và trường học. Ở Củ Chi cũng có những địa điểm tưởng niệm người nữ du kích ấy.
Điều khiến câu chuyện về Nguyễn Thị Rành đặc biệt không chỉ nằm ở những trận chiến bà từng tham gia.
Đó là câu chuyện về một người phụ nữ đã mất đi rất nhiều người thân nhưng vẫn lựa chọn ở lại mảnh đất quê hương.
Bà hiểu rất rõ chiến tranh có thể lấy đi mạng sống của mình.
Nhưng bà vẫn tiếp tục.
Bởi với những người như Nguyễn Thị Rành, bảo vệ quê hương không phải là một khẩu hiệu. Đó là việc họ đã làm mỗi ngày, ngay cả khi biết rằng ngày mai có thể không còn trở về.



