NGƯỜI CON GÁI GIỮ LỬA GIỮA CHIẾN TRƯỜNG XA
Nguyễn Thị Hợi rời thôn Hạ Vũ 1 nhập ngũ năm 1980, mang theo tuổi trẻ và lòng tin son sắt với Tổ quốc. Trong quân ngũ, bác công tác tại Tiểu đoàn 583 Thông tin Hậu cần, làm nhiệm vụ bảo đảm liên lạc ở chiến trường tỉnh Preah Vihear, Campuchia. Những năm tháng xa nhà, gian khổ và thiếu thốn đã hun đúc bản lĩnh của người nữ chiến sĩ. Thời hoa lửa ấy trở thành ngọn lửa âm ỉ sưởi ấm cả cuộc đời bác.
Trong câu chuyện của bác Nguyễn Thị Hợi, tôi nhận ra rằng có những hy sinh rất lặng thầm, không ồn ào nhưng bền bỉ đến suốt đời. Bác nhập ngũ khi vừa ngoài hai mươi tuổi, thời điểm đất nước còn nhiều nhiệm vụ nặng nề ở biên giới và trên đất bạn Campuchia.
Thuộc biên chế Tiểu đoàn 583 Thông tin Hậu cần, bác giữ cấp bậc Hạ sĩ nhất, làm Chiến sĩ thông tin tại chiến trường tỉnh Preah Vihear – nơi địa hình hiểm trở, rừng núi chằng chịt. Công việc của bác là bảo quản thiết bị, duy trì đường dây liên lạc giữa các đơn vị hậu cần và lực lượng chiến đấu.
“Có những ngày nắng cháy da, máy móc nóng ran, nhưng vẫn phải canh cho tín hiệu thông suốt,” bác kể. Ban đêm, rừng núi tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng côn trùng và ánh đèn pin nhỏ hắt lên bản đồ. Nhiều khi nhớ nhà, nhớ mẹ, bác chỉ biết viết vài dòng nhật ký rồi gấp lại, cất kỹ trong ba lô.
Kỷ niệm sâu sắc nhất với bác là lần đơn vị bị thiếu lương thực trong nhiều ngày. Các chị em trong tổ thông tin nhường phần ăn cho đồng đội nam đang làm nhiệm vụ nặng. “Ăn ít lại nhưng ai cũng động viên nhau, không để ai nản lòng,” bác nhớ lại. Chính sự sẻ chia ấy đã giúp cả đơn vị trụ vững qua giai đoạn khó khăn.
Hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, bác trở về quê hương sau nhiều năm quân ngũ. Với tinh thần trách nhiệm và sự bền bỉ trong công tác, bác được trao Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba. Với bác, phần thưởng quý giá nhất là đã sống một thời tuổi trẻ không hổ thẹn, đã góp một ngọn lửa nhỏ cho hòa bình hôm nay.



