Bài viết

NGƯỜI CON GÁI GIỮ LỬA TRÊN ĐƯỜNG MÒN NĂM ẤY

Tây Ninh06/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa vào dĩ vãng, những vết thương trên da thịt cha ông có thể đã lành miệng theo năm tháng, nhưng ký ức về một thời hoa lửa thì vẫn luôn vẹn nguyên, rực cháy như một bản hùng ca bất diệt trong lòng dân tộc. Mỗi khi đứng trước những trang sử vàng của đất nước, tôi lại thấy lòng mình thắt lại với một niềm xúc động khó tả. Đó không chỉ là sự cảm phục trước những chiến công hiển hách của các bậc tiền nhân, mà còn là niềm thương xót xen lẫn tự hào về một thế hệ thanh xuân đã hiến dâng tất cả tuổi trẻ, tình yêu và cả mạng sống cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Tôi vẫn nhớ như in những buổi chiều tĩnh lặng, ngồi bên hiên nhà nghe bà nội kể chuyện. Bà tôi vốn là một cựu thanh niên xung phong từng dành trọn tuổi đôi mươi trên những cung đường Trường Sơn huyền thoại. Trong đôi mắt đục mờ vì thời gian của bà, dường như vẫn còn ánh lên lửa đạn của những ngày đêm phá đá mở đường. Bà kể rằng ngày ấy bà lên đường theo tiếng gọi của miền Nam ruột thịt khi mái tóc còn xanh mướt và đôi bàn tay chưa một vết chai sần. Ở cái tuổi đẹp nhất của đời người, bà và những người đồng đội không chọn lụa là phấn son, mà chọn khoác lên mình bộ quân phục xanh lá, đối mặt với cái chết cận kề trong từng tích tắc. Giữa cái nắng cháy da của đại ngàn và tiếng bom gầm rú xé toạc bầu trời, những cô gái thanh niên xung phong vẫn cất cao tiếng hát để át đi tiếng bom rơi.

Bà bảo, trong hang đá ẩm thấp hay dưới hầm chữ A chật hẹp, tình đồng đội chính là thứ ánh sáng ấm áp nhất giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi. Họ chia nhau từng ngụm nước suối, nhường nhau chiếc lương khô cuối cùng và cùng nhau mơ về một ngày đất nước sạch bóng quân thù. Tình người trong chiến trận không chỉ là sự sẻ chia vật chất, mà còn là sự gắn kết về lý tưởng, là hơi ấm truyền cho nhau giữa những đêm rừng lạnh buốt. Những kỷ niệm ấy, dù đau thương nhưng lại lấp lánh tình người, một thứ tình cảm thiêng liêng mà chỉ những ai từng đi qua lằn ranh giữa cái chết và sự sống mới có thể thấu cảm hết được.

Xúc động nhất trong dòng ký ức của bà chính là câu chuyện về chị Lan, người tiểu đội trưởng và cũng là người chị thân thiết nhất của bà. Trong một trận oanh tạc ác liệt tại tọa độ lửa, để đảm bảo cho đoàn xe chở gạo và đạn dược vào tiền tuyến không bị tắc nghẽn, chị Lan đã không ngần ngại lao ra giữa làn bom bi đang nổ dày đặc để làm cột tiêu sống dẫn đường. Trong bóng tối mịt mù của khói thuốc súng, dáng hình mảnh mai của chị vụt sáng lên như một thiên thần giữa đời thực. Chị ngã xuống khi trên môi vẫn còn nồng nàn hơi thở của tuổi thanh xuân, tay vẫn nắm chặt chiếc khăn thêu dở định gửi về cho mẹ ở quê nhà. Chị nằm lại với đất mẹ Trường Sơn, không một lời trăng trối, chỉ có màu hoa sim tím buồn bã phủ lên nấm đất mới giữa rừng sâu đại ngàn. Cái chết của chị không phải là sự kết thúc, mà là sự hóa thân vào cỏ cây, vào mạch máu của con đường để dẫn lối cho những đoàn quân tiến về phía trước.

Sự hy sinh của chị Lan và hàng ngàn người con ưu tú khác đã cho tôi hiểu rằng hòa bình chưa bao giờ là điều hiển nhiên hay dễ dàng có được. Cái giá của sự bình yên hôm nay là máu xương, là nước mắt và cả nỗi đau mất mát không gì bù đắp được của những người mẹ, người vợ ở hậu phương. Càng đi sâu vào những câu chuyện của bà, tôi càng thấu hiểu rằng mỗi tấc đất dưới chân ta hôm nay đều đã thấm đẫm mồ hôi và máu của cha ông. Những câu chuyện thời hoa lửa không đơn thuần là những dòng chữ khô khan trên trang giấy lịch sử, mà là lời nhắc nhở thiêng liêng về lòng biết ơn và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay đối với những người đã ngã xuống.

Là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, tôi tự hỏi mình đã làm được gì để xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy. Bài học về lòng yêu nước không nằm ở những khẩu hiệu xa vời hay những lý thuyết suông, mà nằm ngay trong sự nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức và lòng nhân ái mỗi ngày. Chúng tôi, thế hệ được sống dưới bầu trời xanh không tiếng bom, cần phải hiểu rằng mình đang mang trên vai sứ mệnh giữ gìn và phát triển đất nước mà cha ông đã dày công gây dựng. Chúng ta không được phép lãng quên quá khứ, bởi một dân tộc không biết trân trọng lịch sử, không biết ơn những người đã hy sinh vì mình là một dân tộc không có tương lai bền vững.

Nhìn lại bức ảnh đen trắng đã ố vàng của bà và những người đồng đội năm ấy, tôi thấy những nụ cười rạng rỡ bất chấp gian khổ, hiểm nguy. Nụ cười ấy truyền cho tôi niềm tin và sức mạnh để đối mặt với những thử thách trong cuộc sống hiện đại. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ sống một cuộc đời thật ý nghĩa, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cả những người đã nằm xuống khi tuổi đời mới đôi mươi. Ngọn lửa của những năm tháng hoa lửa ấy sẽ mãi cháy sáng trong tim tôi, thúc giục tôi cống hiến và sẻ chia, để xứng đáng là người con của một dân tộc anh hùng, bất khuất.

Khép lại trang nhật ký của bà, lòng tôi bỗng thấy nhẹ nhàng nhưng cũng đầy quyết tâm. Câu chuyện thời hoa lửa sẽ không bao giờ kết thúc, nó sẽ vẫn tiếp diễn thông qua hành động của thế hệ hôm nay và mai sau. Cảm ơn những anh hùng liệt sĩ, cảm ơn những người bà, người mẹ đã dâng hiến cả thanh xuân để chúng con có được ngày hôm nay. Chúng con xin nguyện khắc ghi và hành động để ngọn lửa ấy mãi mãi trường tồn cùng thời gian, để đất nước Việt Nam mãi mãi xanh tươi và hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn