NGƯỜI CON GÁI GIỮ MẠCH MÁU GIAO LIÊN VÕ THỊ TÂM
NGƯỜI CON GÁI GIỮ MẠCH MÁU GIAO LIÊN VÕ THỊ TÂM

Khi những trang ký ức về một thời “hoa lửa” được lật giở, người miền Tây vẫn thường tự hào nhắc về những cô gái giao liên tuổi mười tám, đôi mươi với ý chí sắt đá, dẫu thân gai dặm trường vẫn bảo vệ vẹn toàn mạch máu thông tin của Đảng. Trong số những bông hoa rực rỡ nở giữa vùng đất sen hồng Đồng Tháp, câu chuyện của nữ giao liên Võ Thị Tâm là một bài ca bất tử về lòng trung thành, sự mưu trí và tinh thần quả cảm, sẵn sàng hy sinh thanh xuân vì độc lập của Tổ quốc.
Từ người con gái xứ sen hồng đến "đôi chân vạn dặm"
Sinh ra và lớn lên giữa lòng vùng lõm Đồng Tháp Mười – nơi sông rạch chằng chịt và những cánh đồng hoang vu lộng gió, cô thiếu nữ Võ Thị Tâm sớm tận mắt chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo dưới gót giày viễn chinh và bom cày đạn xới. Không cam chịu nhìn xóm làng chìm trong khói lửa, năm 1966, khi vừa bước sang tuổi thanh xuân đẹp nhất, cô gái trẻ Võ Thị Tâm đã tình nguyện gia nhập vào đội ngũ giao liên mật thuộc lực lượng vũ trang địa phương.
Hành trang lên đường của người con gái ấy chỉ vỏn vẹn chiếc xuồng ba lá mỏng manh, tấm áo bà ba bạc màu và một lòng yêu nước nồng nàn. Giữa chiến trường miền Nam khốc liệt, tuyến giao liên mật Long Châu Sa (Đồng Tháp) chính là huyết mạch nối liền các căn cứ vùng ven với nội đô, là nơi chuyển tải hàng ngàn công văn tối mật, vũ khí và đưa đón cán bộ qua lại ngay trước mũi giày của giặc.
Những đường chèo sinh tử trên sóng nước Đồng Tháp Mười
Chiến trường Đồng Tháp Mười ngày ấy bị địch phong tỏa nghiêm ngặt bằng các "vành đai trắng" và hệ thống đồn bốt dày đặc. Chúng liên tục huy động tàu bo bo tuần tra vũ trang dọc các tuyến kênh rạch, kết hợp máy bay trực thăng lùng sục, thả pháo sáng suốt đêm. Sông rạch tròng trành trở thành ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.
Để hoàn thành nhiệm vụ đưa thư mật và dẫn đường cho cán bộ, chị Võ Thị Tâm phải vận dụng sự mưu trí và thông thuộc địa bàn đến mức tối đa. Tài liệu, thư từ tối mật thường được chị cuộn nhỏ, giấu tinh vi bên trong những thân cây súng, ruột quả bầu, quả bí, hoặc lót dưới đáy khoang xuồng chở đầy bông điên điển, lục bình ngụy trang.
Đêm tối, khi di chuyển qua các khúc sông gần đồn địch, chị không dám vung chèo mạnh vì sợ tiếng động. Chị phải dùng tay bơi ép sát xuồng vào các bụi rậm, hoặc dũng cảm lặn xuống nước kéo xuồng đi từng mét một. Có những đêm, tàu tuần tra của địch quét đèn pha dọc bờ sông, chị Tâm phải nhanh chóng dìm xuồng, chỉ để hở mũi thở ngâm mình dưới dòng nước lạnh ngắt nhiều giờ liền để bảo vệ tài liệu an toàn.
Kỷ niệm sâu sắc nhất là vào chiến dịch Mậu Thân 1968, khi chị nhận lệnh hộ tống một đồng chí giao liên cấp trên mang theo bản kế hoạch tác chiến quan trọng vượt qua sông Tiền. Giữa dòng nước xiết, pháo sáng từ đồn địch thắp sáng rực cả một vùng. Đạn bắn xối xả. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, chiếc xuồng bị trúng mảnh pháo thủng một mảng lớn, bản thân chị Tâm cũng bị thương ở bả vai. Nén cơn đau tột cùng, chị một tay giữ mạn thuyền, một tay ghì chặt mái chèo lạng lách qua các làn đạn, đẩy chiếc xuồng vào vùng bần ven bờ an toàn, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ giữ vững đường dây liên lạc thông suốt cho mặt trận.
Bản lĩnh kiên trung trước đòn thù
Trong một chuyến công tác đơn tuyến vào năm 1971, do có kẻ chiêu hồi chỉ điểm, chị Võ Thị Tâm không may sa vào tay giặc khi đang giấu tài liệu mật trong người. Biết chị là một đầu mối giao liên quan trọng, địch đã đưa chị về trung tâm tra tấn dã man. Chúng dùng đủ mọi cực hình tàn độc: từ giật điện, đổ nước xà phòng vào mũi cho đến dùng kìm kẹp móng tay nhằm bẻ gãy ý chí của người con gái trẻ.
Thế nhưng, trước những lằn roi chí mạng và họng súng đen ngóm của kẻ thù, chị Võ Thị Tâm vẫn một mực giữ vững khí tiết. Ánh mắt chị nhìn thẳng vào kẻ thù đầy kiên định, câu trả lời duy nhất của chị suốt những tháng ngày tù ngục chỉ là: "Tôi không biết! Tôi chỉ là người đi hái bông súng kiếm sống nuôi gia đình!". Đòn tra tấn tàn bạo của giặc hoàn toàn bất lực trước trái tim thép của người chiến sĩ giao liên Đồng Tháp.
Hòa bình lập lại, người con gái giao liên năm xưa trở về với cuộc sống đời thường, mang trên mình những vết thương rách nát sau những trận đòn roi thời chiến. Nhưng mỗi khi nhắc lại quá khứ, nụ cười của chị vẫn rạng rỡ và thanh khiết như những đóa sen hồng ngậm sương của vùng đất Đồng Tháp anh hùng. Câu chuyện thời hoa lửa của chị Võ Thị Tâm mãi là tấm gương sáng ngời, một minh chứng sống động cho tinh thần kiên cường, bất khuất của người phụ nữ Việt Nam, dâng hiến trọn vẹn tuổi xuân để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc hôm nay.



