Người con gái giữ "Mạch máu thông tin"
Bà hoạt động giao liên mật vùng ven Sài Gòn - Gia Định trong kháng chiến chống Mỹ. Câu chuyện do chính bà viết lại kể về những chuyến chèo xuồng đơn độc giữa đêm tối, vượt qua các đồn bốt dày đặc của địch dưới mưa bom bão đạn để chuyển tài liệu mật của Đảng. Bà từng bị bắt, bị tra tấn dã man nhưng vẫn một lòng kiên trung bảo vệ bí mật cách mạng.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bên cạnh những trận đánh vang dội trên chiến trường, có một cuộc chiến khác cũng khốc liệt không kém: cuộc chiến thầm lặng của những người chiến sĩ giao liên mật. Tuổi đôi mươi, tôi tham gia vào đội giao liên vùng ven Sài Gòn - Gia Định, một địa bàn hiểm yếu, nơi đồn bốt địch bủa vây dày đặc và các cuộc càn quét diễn ra như cơm bữa. Nhiệm vụ của tôi là giữ vững "mạch máu thông tin", đưa đón cán bộ, vận chuyển tài liệu mật từ căn cứ vào nội đô và ngược lại.
Công việc của một nữ giao liên đòi hỏi sự mưu trí, dũng cảm và một cái đầu lạnh. Tôi thường ngụy trang thành một cô gái nông thôn chèo xuồng đi bán bông súng, bán lá để giấu tài liệu dưới đáy khoang thuyền, hoặc giấu trong cạp quần, trong chiếc nón lá rách. Đã có vô số lần chiếc xuồng của tôi đi giữa dòng sông, bên trên là máy bay trực thăng địch quần thảo bắn phá, bên bờ là tiếng súng chỉ điểm rát rạt. Những lúc ấy, tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất: bằng mọi giá phải bảo vệ an toàn cho tài liệu và cán bộ, dù có phải hy sinh tính mạng.
Một lần không may, tôi bị giặc bắt trong một trận càn quét quy mô lớn. Chúng đưa tôi vào phòng tra tấn, dùng đủ mọi cực hình dã man: tra điện, đổ nước xà phòng, dùng roi cá đuối đánh đến chết đi sống lại nhằm bắt tôi khai ra vị trí hầm bí mật và cơ sở cách mạng. Đau đớn thể xác lên đến tột cùng, nhưng nhìn vào ánh mắt xảo quyệt của kẻ thù, lòng căm thù và khí tiết của người chiến sĩ cách mạng trong tôi lại trỗi dậy. Tôi cắn chặt răng, chịu đựng mọi đòn roi và chỉ trả lời duy nhất ba từ: "Tôi không biết!".
Không khuất phục được người con gái Nam Bộ, cuối cùng chúng phải thả tôi ra. Bước ra khỏi nhà tù với thân hình đầy thương tích, tôi lại ngay lập tức tìm cách bắt liên lạc với tổ chức để tiếp tục nhiệm vụ. Thời hoa lửa của tôi không có những tiếng súng công đồn rầm rộ, nhưng đó là những chuỗi ngày đối mặt sinh tử lầm lũi, kiên trung, góp phần giữ vững mạch máu thông tin, nối liền hậu phương với tiền tuyến cho đến ngày toàn thắng.



