Bài viết

NGƯỜI CON GÁI GIỮ "MẠCH MÁU" TRƯỜNG SƠN

Bài viết là dòng hồi tưởng về những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhưng cũng đầy gian khổ của bác Lê Thị Xuân tại cung đường Trường Sơn huyền thoại. Qua đó, tác giả bày tỏ lòng biết ơn và sự tiếp nối lý tưởng của thế hệ trẻ hôm nay đối với những hy sinh của cha ông.

Nghệ An27/08/2026Liên chi Đoàn khoa Cơ khí (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuộc gặp gỡ giữa hai thế hệ

Trong cái nắng hanh hao của những ngày tháng Tư lịch sử, tôi có dịp ghé thăm một ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong con ngõ tĩnh mịch tại địa phương. Đón tôi là một người phụ nữ với mái tóc đã bạc phơ, ánh mắt hiền từ nhưng vẫn toát lên vẻ tinh anh, can trường. Đó là bác Lê Thị Xuân – người thiếu nữ năm xưa đã dành trọn tuổi đôi mươi đẹp nhất của mình cho những cung đường rực lửa bom đạn. Ngồi bên chén trà xanh, câu chuyện về "Thời hoa lửa" cứ thế hiện về, vẹn nguyên như mới vừa hôm qua.

Khúc dạo đầu của tuổi trẻ: Xếp bút nghiên theo tiếng gọi non sông

Năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của người con gái, bác Xuân không chọn giảng đường hay những công việc nhẹ nhàng nơi hậu phương. Nghe theo tiếng gọi thiêng lêng "Tất cả cho tiền tuyến, tất cả để đánh thắng giặc Mỹ xâm lược", bác đã viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng TNXP.

Bác kể, ngày đó hành trang mang theo chỉ là một chiếc ba lô con cóc, vài bộ quần áo sờn màu và một trái tim hừng hực lửa quyết tâm. "Lúc ấy chẳng ai nghĩ đến cái chết cháu ạ, chỉ sợ mình không đủ sức để san lấp hố bom cho xe qua thôi", bác cười, nụ cười hiền hậu che lấp đi những ký ức khốc liệt về một thời đạn bom.

Trường Sơn – Cung đường của những đóa hoa bất tử

Đơn vị của bác được phân công chốt giữ tại một trọng điểm trên đường Trường Sơn – nơi mà kẻ thù điên cuồng trút xuống hàng ngàn tấn bom đạn mỗi ngày nhằm cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam. Công việc của những cô gái TNXP là san lấp hố bom, rà phá bom mìn và dẫn đường cho những đoàn xe vận tải vượt qua tọa độ lửa. Ký ức kinh hoàng nhất mà bác Xuân còn nhớ rõ là những đêm "trắng". Bom vừa dứt, khói chưa kịp tan, bác cùng đồng đội đã phải lao ra mặt đường. Dưới ánh sáng của những quả pháo sáng lập lòe, các cô gái ấy dùng cuốc, dùng xẻng, thậm chí dùng tay trần để bới đất, lấp đường. Có những lúc, để dẫn xe qua trong đêm tối không đèn, các cô đã mặc áo trắng, đứng làm "cọc tiêu sống" giữa làn mưa bom bão đạn. Bác bùi ngùi nhớ lại: "Có những đồng đội của bác đã ngã xuống khi tay vẫn còn cầm chắc cán xẻng. Họ nằm lại giữa rừng đại ngàn, thân xác hòa vào đất đá Trường Sơn để những đoàn xe tiếp tục lăn bánh". Câu chuyện bị ngắt quãng bởi tiếng thở dài, tôi thấy trong mắt bác một khoảng không xăm xắp nước – đó là nỗi đau của người ở lại dành cho những người bạn đã vĩnh viễn nằm lại ở tuổi thanh xuân. Vẻ đẹp giữa lằn ranh sinh tử

Nhưng chiến tranh không chỉ có máu và nước mắt. Giữa những cơn mưa rừng rét buốt, giữa sự thiếu thốn đủ đường từ rau xanh đến nước sạch, tinh thần lạc quan vẫn ngời sáng. Bác kể về những buổi tối dưới hầm chữ A, các chị em cùng nhau hát vang những bài ca cách mạng, cùng chia nhau mẩu lương khô hay nắm lá rừng. Tiếng hát át tiếng bom, đó chính là vũ khí tinh thần mạnh mẽ nhất giúp họ vượt qua mọi nghịch cảnh. Tình đồng chí, đồng đội gắn bó như ruột thịt chính là động lực để bác và mọi người trụ vững suốt những năm tháng gian khổ ấy.

Khi hòa bình lập lại: Sự tiếp nối của niềm tin Sau ngày đất nước thống nhất, bác Xuân trở về đời thường với những vết thương trên cơ thể và cả những nỗi đau âm ỉ mỗi khi trái gió trở trời. Thế nhưng, bác chưa bao giờ hối tiếc về tuổi trẻ đã qua. Đối với bác, được đóng góp một phần xương máu cho hòa bình hôm nay là niềm vinh dự lớn lao nhất của cuộc đời.

Hiện tại, dù tuổi đã cao, bác vẫn tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ. Bác là một "địa chỉ đỏ" sống động, là minh chứng cho một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Trách nhiệm của chúng ta

Rời khỏi nhà bác Xuân, lòng tôi trĩu nặng nhưng cũng đầy tự hào. Câu chuyện của bác không chỉ là một hồi ức cá nhân, mà là một phần lịch sử hào hùng của dân tộc. Thế hệ sinh viên chúng tôi ngày nay, được sống trong hòa bình, được tiếp cận với công nghệ và tri thức hiện đại, đôi khi dễ quên đi cái giá của sự tự do.

"Câu chuyện thời hoa lửa" của bác Xuân chính là hồi chuông nhắc nhở tôi về trách nhiệm với tổ quốc. Chúng tôi không cần phải cầm súng ra trận, nhưng chúng tôi cần phải giữ vững ngọn lửa lý tưởng trong học tập và lao động. Phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những "đóa hoa" Trường Sơn năm ấy.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn