Cựu Thanh niên xung phong

Người con gái giữ màu áo xanh

Quảng Ninh19/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, trên một tuyến đường vận chuyển ở Trường Sơn, có một nữ thanh niên xung phong tên Nguyễn Thị Bích Liên.

Ngày rời quê lên đường, Liên mới vừa tròn mười tám tuổi.

Ở cái tuổi mà nhiều cô gái vẫn còn đang đi học, Liên đã khoác lên mình bộ quần áo của lực lượng thanh niên xung phong và bắt đầu những năm tháng gắn bó với chiến trường.

Mẹ Liên ngày tiễn con chỉ dặn một câu:

"Đi làm nhiệm vụ thì cố gắng, nhưng nhớ giữ lòng mình luôn vui vẻ."

Liên ghi nhớ lời mẹ.

Bởi trong những năm tháng khó khăn ấy, giữ được tinh thần lạc quan cũng là một cách để con người vượt qua gian khổ.

Công việc của Liên là cùng đồng đội bảo đảm tuyến đường được thông suốt.

Họ đào đất.

Lấp hố bom.

Vận chuyển lương thực.

Hỗ trợ những đoàn xe đi qua.

Có những ngày vừa hoàn thành công việc, tiếng bom lại vang lên.

Mọi người lại phải bắt đầu lại từ đầu.

Một người bạn trong đội từng hỏi:

"Liên có khi nào thấy mệt không?"

Cô cười:

"Có chứ. Nhưng nhìn thấy xe đi qua được thì lại thấy đáng."

Liên không phải người có sức khỏe vượt trội.

Cô cũng có lúc nhớ nhà.

Có những đêm nằm trong lán nhỏ giữa rừng, nghe tiếng gió thổi qua cây, cô lại nhớ bữa cơm gia đình.

Nhớ giọng mẹ gọi.

Nhớ những buổi chiều ở quê.

Nhưng sáng hôm sau, khi nhìn thấy đồng đội bên cạnh, Liên lại tiếp tục công việc.

Bởi cô biết mình không chỉ sống cho riêng mình.

Một điều đặc biệt ở Liên là cô luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ.

Trong đó không phải nhật ký của riêng cô.

Mà là những dòng ghi chép về những người bạn trong đội.

Ai quê ở đâu.

Ai thích bài hát nào.

Ai thường kể chuyện gì.

Liên nói:

"Sau này nếu có dịp gặp lại, tôi muốn nhớ hết mọi người."

Một người bạn nghe vậy liền cười:

"Cậu ghi nhiều vậy, lỡ quên mình thì sao?"

Liên đáp:

"Tôi sợ quên người khác hơn là sợ người khác quên tôi."

Câu nói ấy khiến nhiều người xúc động.

Bởi trong chiến tranh, tình đồng đội chính là thứ giúp con người mạnh mẽ hơn.

Một mùa mưa năm ấy, tuyến đường bị bom đánh phá nặng.

Cả đội phải làm việc liên tục để khôi phục lại con đường.

Đêm xuống, mọi người đều mệt rã rời.

Có người bị thương nhẹ.

Có người gần như không còn sức.

Nhưng Liên vẫn cố gắng động viên:

"Cố thêm một chút nữa thôi. Ngày mai sẽ có xe đi qua."

Và rồi con đường được hoàn thành.

Những đoàn xe tiếp tục lăn bánh.

Không ai biết rằng phía sau những chuyến đi ấy là bao nhiêu giọt mồ hôi của những người con gái tuổi đôi mươi.

Sau ngày hòa bình, Liên trở về quê.

Ngày gặp lại mẹ, cả hai chỉ ôm nhau thật lâu.

Không cần nói nhiều.

Bởi có những năm tháng đã quá dài để kể bằng lời.

Sau này, khi nhắc về chiến tranh, Liên không nhắc nhiều về những hiểm nguy.

Cô thường kể về những người bạn năm xưa.

Những cô gái từng hát bên bếp lửa.

Từng chia nhau từng phần lương thực nhỏ.

Từng động viên nhau trong những ngày khó khăn.

Bộ quần áo màu xanh năm ấy đã cũ theo thời gian.

Nhưng với Liên, đó là màu sắc của tuổi trẻ.

Màu của trách nhiệm.

Màu của những năm tháng không thể nào quên.

Bởi có những con người đã đi qua chiến tranh không bằng những chiến công vang dội.

Họ được nhớ đến bởi sự bền bỉ, lòng yêu nước và những hy sinh thầm lặng.

Và Nguyễn Thị Bích Liên là một trong những con người như thế.

Một cô gái tuổi mười tám.

Một màu áo xanh.

Một thời thanh xuân đã gửi lại nơi tuyến đường lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn