Bài viết

Người con gái giữ trạm thông tin

Đồng Tháp15/05/2026NGUYỄN THỊ LỆ HẰNG (TRƯỜNG MN BÌNH TÂN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, có những trận đánh thắng lợi nhờ lòng dũng cảm ngoài chiến hào, nhưng cũng có những chiến công thầm lặng được làm nên từ những căn hầm nhỏ tối tăm giữa rừng sâu. Những người lính thông tin chính là mạch nối giữ cho mệnh lệnh từ sở chỉ huy đến được với chiến trường.

Năm 1973, khi đơn vị tôi hoạt động ở vùng biên giới Tây Nguyên, tôi từng gặp một nữ chiến sĩ thông tin tên Hòa. Cô quê Quảng Nam, mới ngoài hai mươi tuổi, vóc người mảnh mai nhưng rất cứng cỏi. Suốt ngày Hòa ngồi bên chiếc máy vô tuyến cũ kỹ trong căn hầm phủ đầy đất đỏ và dây điện.

Giữa những ngày chiến sự ác liệt, cô gần như không rời khỏi vị trí của mình.

Trạm thông tin của đơn vị nằm sâu trong khu rừng già, được che kín bằng lá cây để tránh máy bay phát hiện. Căn hầm chỉ rộng đủ cho vài người ngồi, nóng bức và ngột ngạt vì thiếu không khí.

Công việc của Hòa là nhận và truyền tin từ sở chỉ huy đến các đơn vị chiến đấu ngoài mặt trận.

Có những đêm cô phải thức trắng vì tín hiệu liên lạc bị nhiễu do mưa lớn và pháo kích liên tục.

Tôi từng hỏi:

“Ngồi trong hầm suốt ngày vậy có buồn không?”

Hòa cười nhẹ:

“Miễn liên lạc không bị đứt là được rồi anh.”

Câu trả lời giản dị nhưng khiến ai cũng nể phục.

Những ngày ấy chiến sự ở Tây Nguyên vô cùng dữ dội. Địch liên tục cho máy bay oanh tạc các vị trí nghi có trạm thông tin để cắt đứt liên lạc của ta.

Vì vậy, mỗi lần phát tín hiệu vô tuyến đều rất nguy hiểm.

Một buổi chiều cuối mùa khô, đơn vị ngoài mặt trận bất ngờ bị địch phản công dữ dội và yêu cầu chi viện khẩn cấp.

Trong căn hầm nóng hầm hập, Hòa liên tục điều chỉnh máy liên lạc để bắt tín hiệu giữa tiếng nhiễu rè rè.

Mồ hôi chảy dài trên gương mặt lấm lem đất đỏ của cô.

Bên ngoài, tiếng pháo bắt đầu dội xuống khu rừng.

Mặt đất rung chuyển liên tục.

Một chiến sĩ chạy vào báo:

“Máy bay đang tới gần!”

Tiểu đội trưởng lập tức yêu cầu tắt máy để tránh bị phát hiện vị trí.

Nhưng đúng lúc ấy, tín hiệu từ đơn vị tiền tuyến truyền về:

“Xin chi viện gấp… địch đang áp sát…”

Nếu ngắt liên lạc lúc đó, nhiều đơn vị phía trước có thể rơi vào nguy hiểm.

Hòa nhìn mọi người rồi nói rất nhanh:

“Cho em thêm ít phút.”

Cô tiếp tục cúi xuống máy liên lạc.

Tiếng điện đài vang lên liên tục giữa tiếng bom nổ mỗi lúc một gần hơn.

Bất ngờ, một quả bom rơi sát miệng hầm.

Đất đá đổ xuống mù mịt.

Dây điện bị đứt tung.

Chiếc máy liên lạc phụt tắt.

Không chần chừ, Hòa lao tới nối lại dây trong khi đất vẫn rung chuyển vì bom nổ.

Tôi kéo cô lại:

“Ra ngoài nguy hiểm lắm!”

Nhưng cô lắc đầu:

“Nếu mất liên lạc thì ngoài kia không kịp rút đâu.”

Rồi cô tiếp tục bò tới vị trí dây anten bị đứt phía ngoài hầm.

Khói bom phủ kín cả khu rừng.

Máy bay quần thảo trên đầu dữ dội.

Giữa làn đất đá tung mù trời, Hòa vẫn cố nối từng đoạn dây bằng đôi bàn tay đầy máu vì bị cứa vào kim loại sắc nhọn.

Cuối cùng tín hiệu cũng trở lại.

Tiếng điện đài vang lên rõ hơn:

“Đã nhận được lệnh… chuẩn bị rút…”

Ngay lúc ấy, một loạt bom khác lại trút xuống.

Một tiếng nổ chát chúa vang lên sát bìa rừng.

Khi chúng tôi chạy tới, Hòa đã nằm bất động cạnh cuộn dây anten còn dang dở trong tay.

Nhờ tín hiệu cuối cùng mà Hòa truyền đi, đơn vị ngoài mặt trận kịp thời rút khỏi vòng vây và tránh được tổn thất lớn.

Sau trận bom hôm ấy, trạm thông tin bị phá hủy gần hết. Nhưng không ai quên hình ảnh cô gái nhỏ bé đã bò ra giữa mưa bom để giữ liên lạc cho đồng đội.

Chúng tôi chôn cất Hòa bên sườn đồi nhìn xuống cánh rừng Tây Nguyên đầy gió.

Bên mộ cô, chiếc máy điện đài cũ được đặt cạnh như một người bạn đã cùng cô đi qua những ngày chiến tranh dữ dội nhất.

Sau hòa bình, nơi từng đặt trạm thông tin giờ đã xanh kín cây rừng. Không còn tiếng bom hay tiếng điện đài rè rè giữa đêm nữa.

Nhưng với những người lính từng sống trong thời hoa lửa, cái tên Hòa vẫn luôn được nhắc bằng tất cả sự kính trọng.

Bởi giữa chiến tranh khốc liệt năm ấy, đã có một người con gái dùng chính mạng sống mình để giữ cho tiếng gọi của đồng đội không bao giờ bị ngắt quãng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người con gái giữ trạm thông tin | Câu chuyện thời hoa lửa