Bài viết

Người con gái giữ trọn lời thề

Dương Thị Hạnh sinh ra tại vùng quê Tân Phú, Đức Hòa, Long An. Từ nhỏ, chị đã quen với cuộc sống gian khó, nhưng luôn mạnh mẽ và giàu lòng yêu nước. Những năm chiến tranh ác liệt, dù là con gái, chị vẫn xung phong tham gia lực lượng du kích. Công việc của chị là liên lạc, đưa thư và dẫn đường cho bộ đội – những nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm. Một ngày năm 1969, chị nhận nhiệm vụ mang tài liệu quan trọng qua vùng địch kiểm soát. Con đường quen thuộc hôm nay trở nên căng thẳng lạ thư

Tây Ninh19/04/2026Đặng Thị Nhựt (Xã An Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người con gái giữ trọn lời thề

Dương Thị Hạnh sinh khoảng những năm 1940, tại xã Tân Phú, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An.
Chị lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh, khi quê hương luôn chìm trong khói lửa.

Tuổi thơ của chị không có nhiều niềm vui như bao người khác. Những buổi trưa trốn bom, những đêm nghe tiếng súng vọng về… đã khiến cô gái nhỏ sớm hiểu rằng:
“Quê hương mình chỉ có thể bình yên khi có người đứng lên bảo vệ.”

Khi vừa đến tuổi thanh niên, chị tình nguyện tham gia lực lượng du kích địa phương.
Công việc của chị là giao liên – một công việc thầm lặng nhưng cực kỳ nguy hiểm.
Chị thường phải đi qua những cánh đồng, con đường đầy địch phục kích, mang theo tài liệu quan trọng cho bộ đội.

Nhiều người từng hỏi:
“Con gái mà làm việc nguy hiểm vậy, có sợ không?”
Chị chỉ cười nhẹ:
“Sợ chứ… nhưng nếu ai cũng sợ thì ai giữ quê hương?”

Một ngày năm 1969, chị nhận nhiệm vụ đặc biệt quan trọng:
Mang tài liệu mật vượt qua vùng địch kiểm soát để kịp chuyển cho đơn vị.

Trời hôm đó rất yên tĩnh… nhưng chính sự yên tĩnh ấy lại khiến mọi thứ trở nên đáng sợ.

Khi đi đến một đoạn đường vắng, chị bất ngờ bị địch phát hiện và bắt giữ.

Chúng lục soát, tra hỏi:
“Tài liệu ở đâu? Bộ đội ở đâu?”

Chị im lặng.

Chúng tiếp tục đánh đập, ép chị khai ra nơi hoạt động của lực lượng cách mạng.
Nhưng chị vẫn chỉ lắc đầu.

Trong khoảnh khắc đau đớn ấy, chị chỉ nghĩ đến một điều:
“Nếu mình nói… bao nhiêu người sẽ gặp nguy hiểm…”

Dù bị tra tấn, chị vẫn không hé nửa lời.

Cuối cùng, chị đã hy sinh trong năm 1969, khi tuổi đời còn rất trẻ.

Chị ra đi…
Nhưng bí mật vẫn được giữ trọn.
Đồng đội vẫn an toàn.
Quê hương vẫn tiếp tục đứng vững.

Người dân Đức Hòa sau này vẫn kể về chị –
Một người con gái nhỏ bé…
Không cầm súng ngoài chiến trường lớn,
Nhưng đã chiến đấu bằng chính sự kiên cường của mình… đến hơi thở cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn