Cựu chiến binh

NGƯỜI CON GÁI GIỮ TUYẾN ĐƯỜNG TRONG ĐÊM

Bà Nguyễn Thị Lan từng cùng đồng đội làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường chiến lược. Những đêm bom đạn, ánh đèn bị che kín, tiếng cuốc xẻng hòa cùng tiếng máy bay. Tuổi trẻ của bà gắn với những con đường được nối lại bằng mồ hôi và lòng quả cảm.

Hải Phòng16/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, Nguyễn Thị Lan mới ngoài hai mươi. Bà cùng nhiều cô gái trẻ rời quê, gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong với suy nghĩ rất giản dị: đất nước cần thì mình đi.

Công việc của bà là bảo đảm giao thông. Một đoạn đường vừa bị bom đánh phá, cả đội lập tức có mặt. Người xúc đất, người san lấp, người dựng cọc tiêu, người đứng cảnh giới.

Có những đêm trời tối như mực. Đèn phải che kín để tránh bị phát hiện. Họ làm việc gần như trong bóng tối, chỉ dựa vào ánh sáng yếu ớt của những ngọn đèn nhỏ.

Lan kể rằng điều khiến bà sợ nhất không phải tiếng bom mà là sự im lặng sau tiếng bom. Khi ấy, tất cả đều phải chờ vài giây rồi mới biết đồng đội có an toàn hay không.

Một lần, sau một trận đánh phá, một cô bạn trong đội bị thương. Lan cùng các đồng đội đưa bạn đến nơi an toàn rồi quay lại tiếp tục sửa đường. Không ai nghĩ đến chuyện bỏ vị trí.

Nhiều năm đã trôi qua. Bà Lan hiện sống bình dị tại phường Hồng Bàng. Những vết chai trên đôi tay đã biến mất nhưng ký ức về những con đường năm xưa vẫn còn nguyên.

Bà thường nói với con cháu: “Ngày ấy chúng tôi chỉ mong đường thông, xe đi được. Không ai nghĩ mình đang làm một điều lớn lao”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI CON GÁI GIỮ TUYẾN ĐƯỜNG TRONG ĐÊM | Câu chuyện thời hoa lửa