Cựu Thanh niên xung phong

“NGƯỜI CON GÁI GIỮA HAI LẦN BOM”

Tuổi trẻ của bà Nguyễn Thị Lân gắn với những cung đường khốc liệt của chiến tranh. Từ Trường Sơn đến Ngã ba Đồng Lộc, bà cùng đồng đội vận chuyển lương thực, vũ khí, cáng thương binh và bảo đảm giao thông. Câu chuyện là hình ảnh tiêu biểu về những nữ thanh niên xung phong đã lấy tuổi xuân của mình góp phần giữ mạch đường ra trận.

Nghệ An08/09/2026Xã Quỳ Châu (Đoàn xã Quỳ Châu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, Trường Sơn không chỉ có những người lính hành quân.

Trên con đường ấy còn có những cô gái tuổi đôi mươi.

Họ mang trên vai hàng hóa, đi giữa núi rừng, vượt qua những cung đường bị bom đạn cày xới để đưa từng chuyến hàng đến nơi cần đến.

Nguyễn Thị Lân là một trong những người con gái như thế.

Khi tuổi đời còn rất trẻ, bà tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Những bước chân đầu tiên đưa bà đến tuyến Trường Sơn, nơi mỗi chuyến đi đều là một thử thách.

Công việc của bà và đồng đội là vận chuyển lương thực, vũ khí vào chiến trường. Khi trở ra, họ lại cáng những thương binh trở về.

Có những chuyến đi, trên vai là bao gạo.

Có những chuyến trở về, trên chiếc võng là một người lính bị thương.

Cứ thế, họ đi qua những con đường mà bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Một điều khiến nhiều người hôm nay khó hình dung là bà Lân từng phải mang khối lượng hàng hóa rất lớn so với thân hình của mình. Theo lời kể được báo chí ghi nhận, bà chỉ nặng khoảng 45 kg nhưng có lúc mang tới 35 kg gạo hoặc thùng đạn.

Nhưng sức mạnh của người thanh niên xung phong không chỉ nằm ở đôi vai.

Nó nằm ở ý chí.

Ở niềm tin.

Ở suy nghĩ giản dị rằng phía trước đang có đồng đội cần mình.

Sau những năm tháng ở Trường Sơn, bà được điều ra Ngã ba Đồng Lộc.

Đây là một trong những trọng điểm giao thông ác liệt. Con đường phải được giữ thông bằng mọi giá.

Bom đánh xuống.

Mặt đường bị phá.

Những hố bom xuất hiện.

Và sau mỗi trận đánh, những người thanh niên xung phong lại ra đường.

Họ san lấp.

Sửa chữa.

Khôi phục.

Rồi tiếp tục chờ những đoàn xe đi qua.

Người ta thường nhắc đến Ngã ba Đồng Lộc bằng những mất mát đau thương. Nhưng phía sau sự hy sinh ấy còn có biết bao con người đã sống, chiến đấu và làm việc trong âm thầm.

Bà Lân là một trong số đó.

Từ một cô gái trẻ, bà dần trưởng thành trong chiến trường, được giao nhiệm vụ chỉ huy đơn vị. Những cô gái dưới quyền bà cũng còn rất trẻ.

Họ gọi nhau bằng những cái tên thân mật.

Chia nhau từng nắm cơm.

Động viên nhau sau mỗi trận bom.

Và cùng nhau bước ra mặt đường khi nhiệm vụ yêu cầu.

Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở thành một thứ sức mạnh đặc biệt.

Không ai muốn bỏ lại phía sau một người bạn.

Không ai muốn con đường bị tắc.

Và không ai nghĩ mình đang làm nên những điều sẽ được lịch sử nhắc đến nhiều năm sau.

Họ chỉ biết rằng việc của mình phải làm cho thật tốt.

Một thế hệ không chọn bình yên

Ngày nay, khi kể lại câu chuyện của những nữ thanh niên xung phong, điều khiến người ta xúc động nhất có lẽ không phải là họ đã bao nhiêu tuổi.

Mà là họ đã sống tuổi trẻ của mình như thế nào.

Tuổi đôi mươi đáng lẽ là những ngày tháng của học tập, tình yêu, gia đình và những ước mơ riêng.

Nhưng với họ, tuổi đôi mươi lại là những cung đường Trường Sơn, là Ngã ba Đồng Lộc, là tiếng máy bay và những đêm không ngủ.

Họ đã lựa chọn cống hiến.

Và rất nhiều người trong số họ đã không có ngày trở về.

Những người trở về như bà Nguyễn Thị Lân trở thành những nhân chứng sống, mang theo ký ức về một thời mà cả dân tộc cùng hướng về một mục tiêu: độc lập, thống nhất đất nước.

Lời kết

Có những con đường hôm nay chúng ta đi qua rất bình thường.

Nhưng nếu biết lịch sử của nó, chúng ta sẽ hiểu rằng dưới mỗi con đường có thể là dấu chân của cả một thế hệ.

Những cô gái thanh niên xung phong năm ấy đã đi qua chiến tranh bằng đôi chân của mình.

Họ mang trên vai lương thực.

Mang theo hàng hóa.

Cáng thương binh.

San lấp hố bom.

Và mang theo cả niềm tin rằng rồi một ngày đất nước sẽ hòa bình.

Ngày ấy đã đến.

Nhưng những người làm nên ngày ấy thì nhiều người đã không còn.

Vì vậy, câu chuyện về bà Nguyễn Thị Lân không chỉ để chúng ta nhớ về chiến tranh.

Đó còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay:

Hãy biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh và sống sao cho tuổi trẻ của mình cũng có ý nghĩa với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn