Người con gái gửi ảnh từ chiến trường
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, Nguyễn Thị Kim Huế là thanh niên xung phong làm nhiệm vụ đảm bảo giao thông trên tuyến đường Trường Sơn qua Quảng Bình. Bà từng chụp một bức ảnh gửi về gia đình khi đang làm nhiệm vụ giữa chiến trường ác liệt, trở thành một trong những hình ảnh hiếm hoi ghi lại đời sống thanh niên xung phong thời chiến.
Những năm 1965–1972, Quảng Bình là một trong những vùng bị đánh phá ác liệt nhất. Bom đạn trút xuống ngày đêm, nhiều đoạn đường bị cày xới liên tục. Thanh niên xung phong như Nguyễn Thị Kim Huế phải làm việc trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt: vừa san lấp hố bom, vừa dẫn đường cho xe vận tải, vừa đảm bảo thông tuyến cho những đoàn xe chi viện miền Nam.
Có những ngày, vừa dọn xong một đoạn đường thì bom lại rơi xuống ngay sau đó. Đất đá chưa kịp khô đã lại bị lật tung. Nhưng lực lượng thanh niên xung phong vẫn kiên trì bám trụ, coi việc giữ thông đường là mệnh lệnh quan trọng nhất.
Trong một lần hiếm hoi có thời gian nghỉ giữa hai đợt đánh phá, Nguyễn Thị Kim Huế cùng đồng đội đã chụp một bức ảnh tập thể. Bức ảnh ấy sau đó được gửi về gia đình như một lời báo bình an. Với gia đình ở hậu phương, đó là dấu vết quý giá cho thấy bà vẫn còn sống giữa chiến trường khốc liệt.
Bà từng kể rằng thời điểm đó, mỗi bức thư hay tấm ảnh gửi về đều mang ý nghĩa rất lớn. Nó không chỉ là tin tức cá nhân mà còn là sự an ủi cho cả gia đình, giúp họ tin rằng người thân vẫn đang kiên cường bám trụ nơi tuyến lửa.
Sau chiến tranh, khi nhìn lại bức ảnh cũ, bà xúc động nhớ về những đồng đội đã không còn trở về. Trong ảnh, những gương mặt trẻ trung, lấm lem bụi đất nhưng ánh mắt vẫn sáng và đầy quyết tâm. Nhiều người trong số họ đã ngã xuống trên chính những cung đường mà họ từng giữ thông bằng tất cả sức lực và niềm tin.
Nhiều năm sau, câu chuyện về những bức ảnh thời chiến của thanh niên xung phong Quảng Bình được nhắc lại như một phần ký ức lịch sử. Với Nguyễn Thị Kim Huế, tấm ảnh ấy không chỉ là kỷ niệm cá nhân mà còn là chứng nhân của một thời tuổi trẻ sống giữa bom đạn nhưng vẫn giữ trọn niềm tin vào ngày hòa bình.
Bà thường nói rằng điều quý giá nhất không phải là bức ảnh còn lại, mà là những con người đã cùng bà sống, chiến đấu và hy sinh để giữ cho tuyến đường Trường Sơn không bao giờ tắt.



