Người con gái gùi đất lấp hố bom Nhân vật: Nguyễn Thị Tuyết
Người con gái gùi đất lấp hố bom Nhân vật: Nguyễn Thị Tuyết
Nguyễn Thị Tuyết gia nhập lực lượng thanh niên xung phong khi vừa tròn 18 tuổi. Những ngày đầu đến tuyến đường Trường Sơn, cô choáng ngợp trước cảnh bom đạn tàn phá. Con đường vừa được sửa xong buổi sáng, buổi chiều đã lại bị cày nát bởi những trận không kích.
Công việc của Tuyết là gùi đất, lấp hố bom. Mỗi ngày, cô cùng đồng đội gùi hàng chục lượt đất đá, san bằng những hố sâu hoắm. Đôi vai nhỏ bé in hằn vết dây gùi, nhiều lúc rớm máu nhưng cô vẫn không dừng lại.
Một lần, khi đang làm việc, máy bay địch quay lại. Tất cả vội tìm nơi trú ẩn. Nhưng khi tiếng bom vừa dứt, Tuyết là người đầu tiên quay lại vị trí, tiếp tục công việc dang dở.
Cô nói: “Đường phải thông trước khi trời sáng.”
Sau chiến tranh, Tuyết trở về với những vết thương âm ỉ, nhưng trong ký ức cô, đó là quãng đời không thể nào quên – quãng đời của lòng dũng cảm và tình đồng đội.



