Người con gái gùi hàng qua dốc Ba Cô
Cả Trường Sơn gọi Hạnh là “cô gái nhỏ gùi nặng nhất đơn vị”. Dáng người chỉ hơn 40 kg, nhưng cô gùi đến 60 kg đạn. Một đêm mưa, cả tiểu đội phải vượt dốc Ba Cô, nơi đất mềm và bom nổ chậm nằm rải rác. Hạnh đi đầu, chân lún sâu vào bùn. Bất ngờ một tiếng “tách” vang lên — mìn! Không kịp suy nghĩ, Hạnh hét lớn: “Tất cả nằm xuống!” Rồi cô đứng im, chờ đội công binh đến gỡ. Sau khi an toàn, cô thản nhiên cười: “May là nó thương tụi mình.” Hơn 40 năm sau, khi kể lại chuyện, bàn chân Hạnh vẫn còn sẹo.
Cả Trường Sơn gọi Hạnh là “cô gái nhỏ gùi nặng nhất đơn vị”. Dáng người chỉ hơn 40 kg, nhưng cô gùi đến 60 kg đạn.
Một đêm mưa, cả tiểu đội phải vượt dốc Ba Cô, nơi đất mềm và bom nổ chậm nằm rải rác. Hạnh đi đầu, chân lún sâu vào bùn. Bất ngờ một tiếng “tách” vang lên — mìn!
Không kịp suy nghĩ, Hạnh hét lớn: “Tất cả nằm xuống!” Rồi cô đứng im, chờ đội công binh đến gỡ.
Sau khi an toàn, cô thản nhiên cười: “May là nó thương tụi mình.”
Hơn 40 năm sau, khi kể lại chuyện, bàn chân Hạnh vẫn còn sẹo. Cô nói: “Thanh xuân của tôi nằm trên dốc ấy, nhưng không một ngày nào tôi thấy tiếc.”


