Người con gái gửi lại tuổi xuân nơi tuyến lửa
Người con gái gửi lại tuổi xuân nơi tuyến lửa
Ở Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Thu (sinh năm 1956, quê xã Hải Phú, huyện Hải Lăng) vẫn thường ngồi trước hiên nhà mỗi buổi chiều, lặng lẽ nhìn về phía xa như đang nhớ lại một phần tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.
Năm 17 tuổi, bà rời quê, tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Khi ấy, bà còn rất trẻ, chưa từng đi xa nhà, nhưng vẫn mạnh dạn bước vào cuộc chiến với một niềm tin giản dị: làm được điều gì đó cho đất nước.
Công việc của bà là mở đường, tải đất đá, góp phần giữ cho tuyến Đường Trường Sơn luôn thông suốt. Những ngày nắng cháy da, những đêm mưa rừng lạnh buốt, bà và đồng đội vẫn miệt mài làm việc. Có lúc kiệt sức, bà chỉ kịp ngồi tựa vào vách đất vài phút rồi lại đứng dậy.
Trong chiến tranh, bà từng có một mối tình đẹp với một chiến sĩ cùng đơn vị. Họ hẹn nhau, khi hòa bình sẽ trở về quê cưới nhau. Nhưng rồi một trận bom đã cướp đi người con trai ấy. Từ đó, bà không lập gia đình, dành cả cuộc đời để sống cùng ký ức.
Sau chiến tranh, bà trở về quê, sống lặng lẽ, chăm sóc cha mẹ già. Dù cuộc sống có phần cô đơn, bà chưa bao giờ hối hận. Bà nói: “Tuổi trẻ của mình đã đi qua chiến tranh, mất mát là điều không tránh khỏi.”



