Người con gái gùi thương binh qua bãi bom – chị Phạm Thị Mận (Kiến Xương)**
Kiến Xương là nơi tuyến vận chuyển quân lương đi vào chiến khu Nam Thái Bình. Năm 1951, chị Mận – mới 17 tuổi – xin vào đội cứu thương. Công việc của chị là đưa thương binh từ tiền tuyến qua bãi trống về trạm y tế.
Bãi trống ấy vốn là ruộng khoai, nhưng sau hàng chục trận ném bom, nó trở thành một “biển hố bom”. Đêm nào chị Mận cũng phải lần từng bước qua vùng đất lởm chởm đầy bùn và kim loại nóng. Trên vai chị là những thương binh nặng, có người mất máu nhiều đến mức không còn nói nổi.
Một đêm tháng 10, mưa lớn, pháo bắn sáng loáng cả cánh đồng. Đơn vị chiến đấu bị trúng pháo, bốn đồng chí bị thương nặng nằm gần mép ruộng. Chị Mận được giao nhiệm vụ tiếp cận và đưa họ về. Mỗi lần sấm chớp lóe lên, chị phải nằm rạp xuống tránh địch phát hiện.
Khi cõng người thương binh thứ hai, đèn pha của xe bọc thép lia thẳng vào bãi. Chị kéo anh xuống một hố bom, rồi dùng bùn đất che vết máu để tránh bị lộ. Hai giờ tiếp theo là quãng thời gian chị phải bò bằng khuỷu tay, nhích từng mét một. Quần áo chị rách tả tơi, tay rớm máu vì mảnh bom.
Đêm đó chị cứu được cả bốn người, tất cả đều sống sót. Khi cán bộ hỏi sao không sợ chết, chị chỉ nói: “Lúc ấy chỉ nghĩ nếu không đưa họ về kịp thì họ mất”.
Ngày nay, ở Kiến Xương vẫn có câu chuyện truyền miệng rằng: giữa bãi bom, có một cô gái nhỏ bé đã năm lần bảy lượt cõng cả sự sống trên vai mình trở về.


