Cựu chiến binh

Người con gái gửi tuổi xuân trên tuyến lửa

Bà Vũ Thị Mai (sinh năm 1956, quê Phù Ninh, Phú Thọ) là cựu thanh niên xung phong từng tham gia mở đường, tải đạn và bảo đảm giao thông trên tuyến hậu cần chiến trường miền Nam từ năm 1974. Dù phải đối mặt với bom đạn, sốt rét và nhiều gian khổ nơi rừng núi, bà cùng đồng đội vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ, góp phần giữ vững tuyến chi viện cho chiến trường trong những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Phú Thọ09/05/2026Trần Đức Duy (Đoàn trường THPT Thanh Thuỷ- Đoàn xã Thanh Thuỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Vũ Thị Mai sinh năm 1956 tại huyện Phù Ninh, tỉnh Phú Thọ, trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của bà gắn liền với những năm tháng chiến tranh chống Mỹ diễn ra ác liệt trên khắp cả nước. Những đêm sơ tán tránh bom, tiếng còi báo động vang lên giữa làng quê và hình ảnh các đoàn bộ đội hành quân qua xóm nhỏ đã in sâu trong ký ức của cô gái trẻ năm ấy.

Lớn lên giữa không khí cả nước hướng về miền Nam ruột thịt, Vũ Thị Mai sớm mang trong mình tinh thần của thế hệ thanh niên thời chiến: sẵn sàng cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc. Năm 1974, khi vừa tròn mười tám tuổi, bà tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong và được điều động làm nhiệm vụ trên tuyến hậu cần chiến trường miền Nam.

Sau thời gian huấn luyện, bà cùng đồng đội đảm nhận công việc mở đường, san lấp hố bom, tải đạn và bảo đảm giao thông cho các đoàn xe quân sự hành quân vào chiến trường. Đó là công việc vô cùng gian khổ và nguy hiểm bởi các tuyến đường trọng điểm luôn là mục tiêu đánh phá của máy bay địch.

Những ngày đầu trên tuyến lửa, cô gái trẻ quê Phù Ninh gần như chưa quen với cuộc sống nơi rừng núi. Ban ngày, cái nắng nóng hầm hập giữa đại ngàn khiến ai cũng mệt lả; ban đêm lại phải đối mặt với mưa rừng lạnh buốt và tiếng máy bay gầm rú phía xa.

Công việc của lực lượng thanh niên xung phong thường bắt đầu ngay sau mỗi trận bom. Khi máy bay vừa rời đi, các đội lập tức lao ra mặt đường san lấp hố bom, dọn cây đổ và sửa lại những đoạn đường bị cày nát để đoàn xe có thể tiếp tục hành quân.

Có những hôm vừa lấp xong hố bom thì máy bay địch quay lại đánh phá tiếp. Đất đá tung mù mịt, tiếng nổ vang dội giữa núi rừng nhưng các cô gái thanh niên xung phong vẫn kiên cường bám trụ nơi tuyến đường.

Bà từng kể rằng điều khó khăn nhất không chỉ là bom đạn mà còn là cuộc sống thiếu thốn giữa rừng sâu. Có thời điểm lương thực tiếp tế chậm, cả đơn vị phải ăn cơm độn sắn và rau rừng suốt nhiều ngày. Những cơn sốt rét khiến nhiều người run lẩy bẩy giữa đêm nhưng sáng hôm sau vẫn tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ.

Ngoài việc mở đường, bà Vũ Thị Mai còn cùng đồng đội vận chuyển đạn dược và lương thực tới các điểm tập kết. Những thùng đạn nặng được các cô gái trẻ thay nhau gùi qua suối, băng rừng để kịp đưa tới đơn vị chiến đấu.

Trong ký ức của bà, điều thiêng liêng nhất chính là tình đồng đội giữa những năm tháng gian khổ ấy. Những cô gái tuổi mười tám đôi mươi sống giữa bom đạn nhưng luôn động viên nhau bằng tiếng hát và những câu chuyện về ngày hòa bình.

Có những đêm nghỉ chân bên bếp lửa giữa rừng, mọi người quây quần bên nhau, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt và cùng hát vang những bài ca cách mạng để quên đi mệt nhọc. Chính tinh thần lạc quan ấy đã giúp họ vượt qua những tháng ngày khốc liệt của chiến tranh.

Đầu năm 1975, khi chiến dịch mùa Xuân bắt đầu thắng lợi lớn trên khắp các chiến trường, không khí nơi tuyến hậu cần cũng trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Các đoàn xe vận tải nối dài ngày đêm tiến vào miền Nam, mang theo khí thế của cuộc tổng tiến công cuối cùng.

Đơn vị của bà Vũ Thị Mai làm việc gần như không nghỉ để bảo đảm các tuyến đường luôn thông suốt. Ai cũng hiểu rằng mỗi chuyến xe vượt qua an toàn là thêm một phần sức mạnh cho chiến trường phía trước.

Và rồi ngày 30 tháng 4 năm 1975 lịch sử cũng đến. Khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả đơn vị đã bật khóc trong niềm vui vỡ òa giữa núi rừng. Sau bao năm chiến tranh, đất nước cuối cùng cũng được thống nhất.

Rời lực lượng thanh niên xung phong sau ngày hòa bình, bà trở về quê hương Phù Ninh với ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ nơi tuyến lửa. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần của người nữ thanh niên xung phong năm ấy vẫn luôn hiện hữu trong cuộc sống giản dị đời thường của bà.

Ngày nay, câu chuyện của bà Vũ Thị Mai không chỉ là ký ức của riêng một con người mà còn là hình ảnh tiêu biểu cho hàng vạn nữ thanh niên xung phong Việt Nam – những cô gái đã dành trọn tuổi xuân, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng để góp phần làm nên hòa bình cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn