Những năm 1968 - 1972, Ngã ba Đồng Lộc là yết lĩnh giao thông huyết mạch, nơi gánh chịu hàng vạn tấn bom đạn cày xới mỗi ngày. Địch điên cuồng trút xuống đây đủ các loại bom: bom phá, bom bi, bom từ trường và đặc biệt là bom nổ chậm vùi sâu dưới lòng đất nhằm cắt đứt hoàn toàn mạch máu giao thông vào Nam. Trong hoàn cảnh đó, Tiểu đội phá bom do Nguyễn Thị Định làm tiểu đội trưởng được giao nhiệm vụ cảm tử: bằng mọi giá phải vô hiệu hóa những "quả bom câm" để thông đường cho xe qua.
Mỗi ngày, ngay khi tiếng động cơ máy bay Mỹ vừa dứt, khói bom còn chưa tan, Nguyễn Thị Định đã cùng đồng đội lao ra trận địa. Để phá bom nổ chậm, bà phải dùng mắt thường để quan sát vết đất lún, dùng tai để nghe tiếng "tích tắc" từ lòng đất, rồi dùng đôi tay trần cẩn thận cào bới từng lớp đất đá sặc sụa mùi lưu huỳnh.Nguy hiểm nhất là những quả bom từ trường nổ chậm. Chỉ cần một va chạm nhỏ hay một sơ suất trong việc định vị ngòi nổ, quả bom có thể kích nổ ngay lập tức, tan xương nát thịt. Thế nhưng, người con gái nhỏ nhắn ấy chưa bao giờ lùi bước. Bà khéo léo bới đất, cắm cọc tiêu báo hiệu cho xe tránh, hoặc tự tay châm ngòi bộc phá để kích nổ bom từ xa. Có những đêm, một mình bà đối mặt với 3 - 4 quả bom nổ chậm nằm ngay tim đường, giành giật từng giây đồng hồ với tử thần trước giờ đoàn xe vận tải tiến vào dốc.Trong suốt những năm tháng bám trụ tại Ngã ba Đồng Lộc, Nguyễn Thị Định đã trực tiếp phá hủy và vô hiệu hóa thành công hơn 200 quả bom các loại. Bà từng bị bom nổ hất văng, bị đất đá vùi lấp nhiều lần đến ngất đi, nhưng hễ tỉnh lại, câu đầu tiên bà hỏi đồng đội luôn là: "Đường đã thông chưa? Xe đã qua hết chưa?".Chiến công thầm lặng nhưng vĩ đại của bà cùng đồng đội Đại đội 552 đã giữ cho mạch máu Đồng Lộc không một giờ bị nghẽn. Hình ảnh người nữ tiểu đội trưởng kiên cường giữa trận địa đầy khói bom đã trở thành biểu tượng sống động cho thế hệ thanh niên xung phong thời hoa lửa – những người đã hiến dâng tuổi thanh xuân để dệt nên huyền thoại Trường Sơn.