NGƯỜI CON GÁI KHÔNG BAO GIỜ LẤY CHỒNG
Họ quen nhau trong đơn vị.
Không ai nói thành lời.
Nhưng ai cũng biết.
Anh hay để phần cơm ngon hơn cho cô.
Cô hay nhường chỗ khô hơn cho anh.
Những điều rất nhỏ.
Nhưng đủ.
Một ngày, anh không trở về sau một trận đánh.
Không có lời trăng trối.
Không có kỷ vật rõ ràng.
Chỉ là… không còn.
Sau chiến tranh, cô trở về.
Không lập gia đình.
Người ta hỏi, cô chỉ nói: “Chưa gặp ai phù hợp.”
Nhưng thực ra, cô đã gặp rồi.
Chỉ là người đó… không còn.
Trong nhà cô, không có bàn thờ riêng cho anh.
Nhưng có một góc nhỏ.
Luôn sạch.
Luôn có hoa.
Có những tình cảm không cần gọi tên.
Nhưng tồn tại… cả đời.



