Người con gái không sợ đường xa
Những cung đường dài, những đêm ngủ rừng và những chuyến hàng liên tục không thể ngăn bước chân cô gái Hải Phòng năm ấy.

Năm 1970, cô Phan Thị Hồng tham gia thanh niên xung phong. Nhiệm vụ của cô là vận chuyển hàng hóa và hỗ trợ hậu cần cho các đơn vị.
Cô kể, đường đi có khi kéo dài hàng chục cây số. Có những đoạn phải vượt qua dốc cao, suối sâu. Mỗi người mang một phần hàng, thay nhau gánh khi quá mệt.
Điều khó khăn nhất là những chuyến đi ban đêm. Ánh sáng phải hạn chế để bảo đảm an toàn. Mọi người đi thành hàng, bám theo người phía trước.
Có lần cô bị sốt nhưng vẫn cố hoàn thành nhiệm vụ. Đồng đội phát hiện, người dìu, người mang giúp phần đồ của cô. Sau đó cô được nghỉ một ngày rồi tiếp tục công việc.
Cô bảo, chính những người đồng đội đã giúp cô có thêm sức mạnh.
Sau hòa bình, cô trở về Hồng Bàng. Những con đường ngày nay rộng rãi, sáng đèn khiến cô đôi lúc nhớ về những con đường rừng năm xưa.
Cô luôn nói với lớp trẻ: “Các cháu hãy đi thật xa để học hỏi, nhưng dù đi đâu cũng đừng quên nơi mình sinh ra”.


