người con gái kiên trung: Phạm Thị Ngân
"Những năm tháng băm đạn mịt mù, làng Vĩnh Lợi của tỉnh Hưng Yên vẫn rì rào tiếng gió thổi qua những rặng tre, như cố che chở cho người dân thời tiếng súng đạn tác liệt. Giữa vùng quê ấy, có gọi Phạm Thị Ngân, mà mọi người quen gọi cô Hoàng Ngân, lớn lên trong bão tạp chiến tranh. Từ nhỏ, Hoàng Ngân đã chứng kiến cảnh giặc Pháp dân áp dân lành, đốt phá làng xóm. mỗi lần nghe tiếng khóc của những đứa trẻ mồ côi, mất mẹ, trong lòng cô lại bùng lên ý chỉ đứng lên đánh giặc. Năm mười bốn tuổi, Hoàng Ngân xin gia nhập cách mạng. Dù tuổi còn nhỏ, ánh mắt cô luôn sáng rực, đầy quyết tâm. Cô được giao nhiệm vụ làm liên lạc, vốn đồng quân chúng và tuyên truyền trong vùng địch kiểm soát. Ngay cũng như đêm, cô len lỏi qua những bờ tre, qua những cánh đồng ngập trong sương sớm để chuyển thư, chuyển tài liệu. Ai cũng lo cho cô. Bởi một cô gái mảnh mai như thể chỉ cần sơ sảy là bị giặc bắt. Nhưng Hoàng Ngân chỉ cười: "Nếu ai cũng sợ, thì bao giờ làng mình mới yên? Một hôm, quân Pháp mở cuộc càn lớn vào Vĩnh Lợi. Chúng bao vây tháp các ngà dương, tìm bắt cán bộ cách mạng. Thà diện do. Hoàng hoàn đang mang theo tài liệu tuyệt mật cần chuyển cho tổ chức trên con đường dài nhỏ đầy vết xích xe giặc, có phải vừa chạy vừa ẩn mình đưa những bụi rậm để tránh bị phát hiện. Nhưng rà một tốp lính Pháp bởi ngờ ập đến. Chúng bao vây Hoàng Ngân. Trong tay không có có vũ khí, có vẫn dũng tháng, đòi mỗi không hề rủn sợ. Tên lính chỉ vào túi tài liệu trước ngực cô, quát lớn. Nhưng Hoàng Ngân - người con gái mới mười bảy tuổi ấy - không một lời khai báo. Dù bị đánh đập tra khảo, cô vẫn cắn răng chịu đựng, bảo vệ bí mật của tổ chức đến hơi thở cuối cùng. Trước khi ngã xuống, Hoàng Ngân bẻ na giọng yải dân nhưng biên định: "Hưng Yên rồi sẽ tự do... Nhân dân rồi sẽ sống trong hoà bình. Tin cô hy sinh lan về lòng như xé nát trái tím bảo người mẹ cô khắc nghẹn bên dâu mồng tơi, còn những người từng được cô giúp đỡ chỉ biết đứng lặng bên con đường xưa chị từng đi qua. Nhưng trong nỗi đau ấy, người dân Hưng Yên hiểu: anh lửa Hoàng Ngân đã thắp lên tinh thần chiến đấu mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhiều năm sau, khi hoà bình trở lại, nơi có ngà xương đã mọc lên những hàng nhãn xanh tốt. Trẻ em nô đùa dưới bóng cây mà không hề biết rằng chính nơi này từng chứng kiến lòng dũng cảm của một cô gái tuổi mười bảy. Tên Hoàng Ngân vẫn được nhắc mãi - như biểu tượng của người con gái kiên trung, như ngọn lửa sáng mãi trên đồi Hưng Yên trong thời khắc cam go của "thời hoa lửa"



