Bài viết

NGƯỜI CON GÁI KIÊN TRUNG THỜI HOA LỬA

Bắc Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi lật mở những trang sử vàng chói lọi của dân tộc, chúng ta lại không khỏi bồi hồi, xúc động trước những tấm gương anh dũng đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Sau đây là câu chuyện về cuộc đời và sự hy sinh anh dũng của Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Lê Thị Hồng Gấm - một biểu tượng bất khuất của người phụ nữ Việt Nam "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang".

Chị Lê Thị Hồng Gấm sinh năm 1951 tại xã Long Hưng, huyện Châu Thành, tỉnh Mỹ Tho (nay là tỉnh Tiền Giang). Sinh ra và lớn lên trong lòng một vùng quê giàu truyền thống cách mạng nhưng cũng đầy bom cày đạn xới, người con gái ấy đã sớm nuôi dưỡng lòng yêu nước nồng nàn và ý chí căm thù giặc sâu sắc. Mới 16 tuổi, chị đã tham gia vào đội du kích xã, gánh vác những nhiệm vụ nguy hiểm như giao liên, rải truyền đơn, và trực tiếp cầm súng chiến đấu bảo vệ xóm làng.

Câu chuyện cảm động nhất, cũng là khúc tráng ca bất tử của chị, diễn ra vào ngày 21 tháng 4 năm 1970. Sáng hôm ấy, chị Hồng Gấm cùng hai đồng chí du kích đi mua nhu yếu phẩm cho đơn vị. Khi vừa băng qua một cánh đồng trống, một toán máy bay trực thăng của địch bất ngờ ập tới, phát hiện và tổ chức bao vây hòng bắt sống các chiến sĩ du kích của ta.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, địch đông và vũ khí tối tân, còn ta chỉ có vũ khí thô sơ, chị Hồng Gấm đã đưa ra một quyết định táo bạo và quả cảm. Chị kiên quyết yêu cầu hai đồng chí đi cùng rút lui trước để bảo vệ hàng hóa và tài liệu mật, còn bản thân mình sẽ ở lại chặn địch, thu hút hỏa lực về phía mình. Chị ẩn nấp vào một bờ ruộng nhỏ, tay nắm chặt khẩu súng trường liên thanh, chờ địch đến gần.

Khi chiếc trực thăng đầu tiên sà xuống định đổ quân, chị bình tĩnh ngắm bắn, hạ gục ngay tên lính chỉ huy nguy hiểm. Tức tối trước sự kháng cự mãnh liệt của một người con gái, quân địch điên cuồng trút bom đạn, pháo kích dữ dội xuống trận địa của chị. Trận chiến không cân sức diễn ra vô cùng gay gắt. Chị Hồng Gấm bị thương nặng ở chân, máu chảy rất nhiều, nhưng chị không hề nao núng. Chị dùng chiếc khăn rằn tự băng bó vết thương, nén đau đớn, tiếp tục bò từ công sự này sang công sự khác để lừa địch rằng lực lượng của ta rất đông.

Suốt nhiều giờ đồng hồ, một mình chị đã bẻ gãy nhiều đợt tấn công, bắn cháy một máy bay trực thăng và tiêu diệt nhiều tên địch. Khi viên đạn cuối cùng rời nòng, biết mình không thể thoát khỏi tay giặc, chị đã dùng hết sức lực còn lại đập nát khẩu súng vào gốc cây, quyết không để vũ khí rơi vào tay kẻ thù.

Khi quân giặc tràn đến, chúng kinh ngạc và run sợ khi nhận ra "lực lượng" kiên cường chống trả cả một tiểu đoàn của chúng từ sáng đến giờ chỉ là một cô gái trẻ, thân hình nhỏ nhắn, trên người đầy thương tích nhưng ánh mắt vẫn rực lửa căm hờn. Địch dụ dỗ, tra tấn hòng bắt chị khai ra căn cứ của ta, nhưng chị Hồng Gấm chỉ nhìn thẳng vào mặt chúng và dõng dạc tuyên bố: "Tao chỉ biết đánh giặc, không biết khai!". Chị đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên mảnh đất quê hương khi vừa tròn 19 tuổi - lứa tuổi đẹp nhất của đời người.

Sự hy sinh của chị Lê Thị Hồng Gấm đã trở thành ngọn đuốc rực sáng, tiếp thêm sức mạnh cho phong trào đấu tranh của quân và dân miền Nam thời bấy giờ. Với những chiến công và sự hy sinh vô bờ bến, chị đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân.

Chiến tranh đã lùi xa, những "câu chuyện thời hoa lửa" như cuộc đời của anh hùng Lê Thị Hồng Gấm vẫn luôn là bài học lịch sử vô giá bằng xương bằng máu. Là thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, chúng ta đời đời biết ơn những đóng góp, hy sinh của thế hệ cha anh đi trước. Câu chuyện của chị không chỉ làm phong phú thêm kho tàng tư liệu lịch sử dân tộc mà còn là lời nhắc nhở thế hệ thanh niên hôm nay phải luôn nỗ lực học tập, lao động để xây dựng và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn