Bài viết

NGƯỜI CON GÁI LÀM LIÊN LẠC GIỮA RỪNG

Tây Ninh23/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh ác liệt, giữa vùng rừng Lộc Ninh – Suối Ông Hùng, không phải ai cũng cầm súng. Có những người chọn một cách khác để chiến đấu, âm thầm hơn, nhưng không kém phần nguy hiểm.

Cô Ba là một người như vậy.

Khi còn rất trẻ, cô đã tham gia làm liên lạc cho lực lượng cách mạng. Không ai ép buộc. Cũng không có những lời kêu gọi lớn lao. Chỉ đơn giản là cô thấy những người xung quanh mình đang làm, và cô muốn góp một phần.

Công việc của cô bắt đầu từ những việc nhỏ. Mang thư. Đưa tin. Dẫn đường. Những con đường rừng vốn quen thuộc từ nhỏ giờ trở thành tuyến đi của cô mỗi ngày.

Ban đầu, cô đi cùng người khác. Sau đó, cô bắt đầu đi một mình.

Có những hôm trời còn chưa sáng, cô đã rời nhà. Trong tay chỉ có một gói nhỏ, bên trong là thư hoặc tài liệu. Cô đi qua những lối mòn, qua suối, qua những đoạn rừng rậm mà chỉ cần sơ ý là có thể lạc.

Cô không được phép chậm.

Tin phải đến đúng nơi.

Có lần, khi đang trên đường đi, cô phát hiện phía trước có dấu hiệu địch đang đóng quân. Không quay lại được, không đi tiếp được, cô phải men theo một lối rừng khác, xa hơn rất nhiều.

Cô đi suốt gần một ngày, vòng qua một đoạn rừng chưa từng đi, cuối cùng mới đến được nơi cần đến.

Khi giao xong tài liệu, người nhận chỉ hỏi:

“Đi đường nào vậy?”

Cô chỉ cười, không trả lời.

Có những lần nguy hiểm hơn.

Một buổi chiều, khi cô đang băng qua một đoạn rừng thưa, bất ngờ nghe tiếng người. Không kịp chạy, cô chỉ còn cách ngồi xuống, giả vờ như đang hái rau rừng.

Một toán lính đi ngang qua.

Chúng nhìn cô, hỏi vài câu.

Cô trả lời bình thường, như một người dân đi rừng.

Chúng đi qua.

Cô vẫn ngồi đó, rất lâu, cho đến khi chắc chắn an toàn mới đứng dậy.

Những ngày như vậy không hiếm.

Công việc của cô không có tiếng súng, không có những trận đánh. Nhưng mỗi bước đi đều có thể là ranh giới giữa an toàn và nguy hiểm.

Có lần, một người hỏi cô:

“Con gái sao làm việc này?”

Cô chỉ nói:

“Việc của mình thì mình làm.”

Câu nói đơn giản, nhưng phía sau là cả một sự lựa chọn.

Những năm tháng trôi qua, cô Ba không còn là cô gái nhỏ ngày nào. Nhưng những con đường rừng vẫn còn đó, những chuyến đi vẫn tiếp tục, cho đến khi chiến tranh kết thúc.

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, cô không còn phải mang thư băng rừng nữa.

Những con đường mòn ngày xưa dần trở nên yên tĩnh.

Nhưng nếu hỏi ai là người đã giữ cho những con đường ấy không bị đứt đoạn…

Thì đó chính là những người như cô.

Những người đi trong im lặng…
nhưng giữ cho cả một cuộc chiến không ngừng lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn