Bài viết

NGƯỜI CON GÁI LÀNG BIỂN VÀ NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

“Các cháu hãy học tập thật tốt, sống yêu thương nhau và đừng để những điều tốt đẹp của cuộc sống trở thành điều bình thường mà quên mất giá trị của nó.”

Thanh Hóa17/09/2026Xã Vạn Lộc (Xã Vạn Lộc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CON GÁI LÀNG BIỂN VÀ NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

Nhân vật: Bà Trần Thị Hoa
Sinh ngày: 23/09/1957
Quê quán: Vạn Lộc

Có những người phụ nữ bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Họ không mang theo những ước mơ lớn lao.

Chỉ mang theo một bộ quần áo, vài vật dụng nhỏ và hình ảnh quê nhà trong tâm trí.

Bà Trần Thị Hoa là một người như vậy.

Sinh ra tại xã Hải Lộc, bà lớn lên trong một gia đình làm nghề biển. Năm 1976, bà tham gia lực lượng thanh niên xung phong.

Ngày rời quê, mẹ bà dặn:

“Đi đâu thì cũng phải giữ gìn sức khỏe.”

Một câu nói đơn giản nhưng bà nhớ mãi.

Công việc của bà là phục vụ hậu cần, vận chuyển lương thực và hỗ trợ các đơn vị.

Những ngày tháng ấy, cuộc sống vô cùng gian khổ.

Có những hôm hành quân dưới trời mưa.

Có hôm cả đơn vị chỉ có một ít lương khô.

Đêm đến, mọi người tìm chỗ trú tạm dưới những tán cây.

Nhưng khó khăn không làm họ mất đi tinh thần lạc quan.

Bà nhớ nhất những buổi tối cả nhóm ngồi bên nhau kể chuyện quê.

Người nhớ mẹ.

Người nhớ cha.

Người nhớ người yêu.

Người nhớ cánh đồng.

Còn bà nhớ biển.

Bà nói:

“Ở rừng lâu quá, tôi chỉ mong một ngày được nghe lại tiếng sóng quê mình.”

Ngày trở về, điều đầu tiên bà làm là ra biển.

Bà đứng rất lâu trước những con sóng.

“Lúc đó mới hiểu quê hương quý đến thế nào.”

Nhìn lại tuổi trẻ, bà không hối tiếc.

Bà chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng hòa bình là điều đáng trân trọng.

“Các cháu hãy học tập thật tốt, sống yêu thương nhau và đừng để những điều tốt đẹp của cuộc sống trở thành điều bình thường mà quên mất giá trị của nó.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI CON GÁI LÀNG BIỂN VÀ NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN | Câu chuyện thời hoa lửa