Bài viết

NGƯỜI CON GÁI LẤY THÂN MÌNH CHE CHỞ ĐỒNG ĐỘI

An Giang25/06/2026Đoàn trường THCS và THPT Võ Văn Kiệt (Đoàn trường THCS và THPT Võ Văn Kiệt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Có những con người tuổi đời chỉ vừa đôi mươi nhưng sự hy sinh của họ đã trở thành ánh lửa soi sáng nhiều thế hệ mai sau."

Trên mảnh đất Bình Dương anh hùng, tên tuổi của Anh hùng liệt sĩ Đoàn Thị Liên vẫn luôn được nhắc đến bằng niềm tự hào và sự xúc động. Người nữ thanh niên xung phong ấy đã ngã xuống khi mới 22 tuổi, để lại cho đất nước một câu nói bất hủ và một tấm gương sáng về lòng dũng cảm.

Đoàn Thị Liên sinh năm 1944 trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Chánh Phú Hòa, huyện Bến Cát, tỉnh Thủ Dầu Một (nay thuộc tỉnh Bình Dương). Lớn lên giữa cảnh quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh, năm 1963, chị rời gia đình tham gia cách mạng và trở thành du kích địa phương. Từ một cô gái trẻ tuổi, chị nhanh chóng trưởng thành, được giao nhiệm vụ Xã đội phó rồi tiếp tục đảm nhận nhiều công việc quan trọng.

Đầu năm 1965, chị được phân công chỉ huy một trung đội dân công hỏa tuyến phục vụ chiến đấu. Ngày 1/12/1965, chị chính thức trở thành Trung đội trưởng Đại đội 112 Thanh niên xung phong Thủ Dầu Một mang tên "Phú Lợi căm thù".

Mùa mưa năm 1966, đơn vị của chị tham gia phục vụ trận đánh trên tuyến đường 13, khu vực cầu Cần Lê. Trước giờ xuất quân, chị bị sốt nặng. Đồng đội khuyên ở lại điều trị nhưng người nữ chỉ huy trẻ tuổi nhất quyết xin ra trận.

Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Xe tăng, máy bay và pháo binh của địch liên tục dội lửa xuống chiến trường. Nhiều chiến sĩ bị thương nằm rải rác giữa bom đạn.

Không quản hiểm nguy, Đoàn Thị Liên cùng đồng đội bò sát mặt đất để tìm kiếm và đưa thương binh về nơi trú ẩn. Sau khi cứu được hai chiến sĩ bị thương, bản thân chị lại bị mảnh đạn găm vào lưng.

Dù bị thương nặng, chị vẫn cố trườn về phía công sự và cất lên câu nói đã trở thành biểu tượng của lực lượng Thanh niên xung phong Việt Nam:

"Thà hy sinh chứ không để thương binh bị thương lần thứ hai."

Ngay sau đó, một đợt không kích mới trút xuống. Để bảo vệ những người bị thương đang ẩn trong hầm, chị lao tới dùng chính thân mình che kín miệng công sự.

Một tiếng nổ dữ dội vang lên.

Người nữ Trung đội trưởng mãi mãi nằm lại nơi chiến trường ngày 10/7/1966, khi mới 22 tuổi. Trong ba lô của chị vẫn còn chiếc khăn tay thêu dang dở, món quà chưa kịp gửi cho người mình thương. Sự hy sinh của Đoàn Thị Liên đã trở thành biểu tượng cao đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Câu nói:

"Thà hy sinh chứ không để thương binh bị thương lần thứ hai"

đã vượt qua giới hạn của một lời nói thông thường để trở thành lời thề, trở thành phương châm sống của nhiều thế hệ thanh niên xung phong trên khắp các chiến trường. Với những cống hiến và sự hy sinh anh dũng ấy, chị được Nhà nước truy tặng Huân chương Thành đồng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Đã gần sáu thập kỷ trôi qua, nhưng tên tuổi của người nữ anh hùng Đoàn Thị Liên vẫn sống mãi trong lòng nhân dân. Cuộc đời ngắn ngủi của chị là bản anh hùng ca đẹp đẽ về lòng yêu nước, về tinh thần dũng cảm và đức hy sinh của tuổi trẻ Việt Nam. Bởi có những con người tuy đã nằm xuống, nhưng ngọn lửa từ cuộc đời họ vẫn tiếp tục cháy sáng, nhắc nhở các thế hệ hôm nay sống xứng đáng với những gì cha anh đã đánh đổi bằng máu và tuổi xuân để giành lấy hòa bình, độc lập cho dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn