Người con gái mang tên Lê Thị Riêng – Đóa hoa bất tử của cách mạng Việt Nam
Người viết: Lâm Tiểu Nhu
Người con gái mang tên Lê Thị Riêng – Đóa hoa bất tử
của cách mạng Việt Nam
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt của dân tộc, biết bao người con ưu tú đã ngã xuống để đất nước được độc lập, tự do. Giữa muôn vàn tấm gương anh hùng ấy, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thị Riêng là một biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, sự kiên trung và đức hy sinh cao cả. Cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng chị đã viết nên một câu chuyện đẹp, một "câu chuyện thời hoa lửa" còn mãi với thời gian.
Lê Thị Riêng sinh năm 1925, tại xã Thới Bình, huyện Thới Bình, tỉnh Cà Mau (nay thuộc tỉnh Cà Mau), trong một gia đình nông dân giàu lòng yêu nước. Tuổi thơ của chị gắn liền với những cánh đồng, những con sông miền Tây Nam Bộ, nơi người dân quanh năm lam lũ nhưng luôn đau đáu nỗi đau mất nước.
Ngay từ khi còn rất trẻ, chứng kiến cảnh thực dân, đế quốc đàn áp nhân dân, chị đã sớm giác ngộ cách mạng. Năm mười chín tuổi, Lê Thị Riêng tham gia hoạt động trong phong trào phụ nữ cứu quốc. Với bản tính thông minh, gan dạ, chị nhanh chóng trở thành một cán bộ năng nổ, được đồng đội tin yêu và nhân dân hết lòng che chở.
Sau Hiệp định Giơnevơ năm 1954, nhiều cán bộ tập kết ra Bắc nhưng chị được phân công ở lại miền Nam tiếp tục hoạt động bí mật. Đây là giai đoạn vô cùng cam go. Kẻ thù ráo riết truy lùng lực lượng cách mạng, lập nhà tù, dựng máy chém để đàn áp những người yêu nước. Thế nhưng, trước mọi hiểm nguy, Lê Thị Riêng vẫn không lùi bước.
Trong những năm hoạt động ở Sài Gòn – Gia Định, chị được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng trong công tác phụ nữ và xây dựng cơ sở cách mạng. Ban ngày, chị sống như một người dân bình thường, nhưng đêm xuống lại bí mật gặp gỡ cơ sở, tuyên truyền, vận động quần chúng, đưa tài liệu, nuôi giấu cán bộ và tổ chức nhiều phong trào đấu tranh.
Nhiều lần bị địch theo dõi, nhiều lần đối diện với cái chết, nhưng chị luôn bình tĩnh và mưu trí. Đồng đội kể rằng, mỗi khi nhận nhiệm vụ khó khăn, chị chỉ mỉm cười rồi nói:
"Nếu mình sợ thì ai sẽ làm? Miễn đất nước được độc lập thì gian khổ mấy cũng chịu được."
Đó không chỉ là lời nói mà là cả một lý tưởng sống của người nữ chiến sĩ cộng sản.
Năm 1968, sau cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân, phong trào cách mạng ở miền Nam gặp rất nhiều tổn thất. Kẻ địch điên cuồng khủng bố, bắt bớ hàng loạt cán bộ. Trong một lần hoạt động bí mật, Lê Thị Riêng không may bị địch bắt.
Tại nhà giam, chúng dùng đủ mọi cực hình tra tấn dã man nhằm khai thác bí mật của tổ chức. Chúng đánh đập, bỏ đói, dùng nhiều hình thức tra khảo tàn bạo. Nhưng trước mọi đau đớn, chị vẫn giữ vững khí tiết của người cộng sản.
Không một lời khai.
Không một đồng chí bị lộ.
Không một cơ sở cách mạng bị phản bội.
Thấy không thể khuất phục được người nữ chiến sĩ kiên cường ấy, ngày 9 tháng 5 năm 1968, chính quyền Sài Gòn đã bí mật xử bắn chị tại Thủ Đức khi chị mới 43 tuổi.
Trước mũi súng quân thù, Lê Thị Riêng vẫn hiên ngang, không hề run sợ. Chị giữ trọn niềm tin vào thắng lợi của cách mạng, tin rằng đất nước nhất định sẽ thống nhất. Người nữ anh hùng đã ngã xuống, nhưng khí phách và lòng trung kiên của chị trở thành nguồn sức mạnh cổ vũ biết bao thế hệ chiến sĩ tiếp tục chiến đấu.
Sau ngày đất nước thống nhất, Đảng và Nhà nước đã truy tặng chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên chị được đặt cho nhiều trường học, đường phố và các công trình trên khắp cả nước như một sự tri ân đối với người nữ anh hùng bất khuất.
Mỗi lần nhắc đến Lê Thị Riêng, người ta không chỉ nhớ đến một người chiến sĩ dũng cảm mà còn nhớ đến hình ảnh người phụ nữ Việt Nam giàu lòng yêu nước, nhân hậu nhưng vô cùng kiên cường. Chị đã dành trọn tuổi xuân cho lý tưởng cách mạng, chấp nhận hy sinh hạnh phúc riêng để đổi lấy hòa bình cho dân tộc.
Ngày hôm nay, khi đất nước đã thanh bình, những thế hệ trẻ không còn phải đối mặt với bom đạn chiến tranh, câu chuyện về Lê Thị Riêng vẫn mang giá trị sâu sắc. Đó là bài học về lòng yêu nước, về trách nhiệm với Tổ quốc, về tinh thần sống có lý tưởng và dám cống hiến vì cộng đồng.
Câu chuyện thời hoa lửa" của Anh hùng Lê Thị Riêng khép lại bằng sự hy sinh, nhưng cũng mở ra một thông điệp bất diệt: Có những con người tuy không sống mãi với thời gian, nhưng tên tuổi và tinh thần của họ sẽ sống mãi trong lòng dân tộc. Đóa hoa mang tên Lê Thị Riêng đã nở giữa khói lửa chiến tranh, để hôm nay và mai sau vẫn tỏa hương trong những trang sử vàng của đất nước Việt Nam.


