“Người con gái miền quê trên tuyến lửa Đồng Lộc”
Hà Thị Xanh – nữ TNXP Tiểu đội 4. Cốt truyện: Hà Thị Xanh cùng đồng đội nhận nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc, nơi tuyến đường chi viện thường xuyên bị đánh phá. Các nữ TNXP phải có mặt trên mặt đường sau những trận bom để nhanh chóng khắc phục hư hỏng. Ngày 24/7/1968, Hà Thị Xanh và 9 nữ đồng đội hy sinh. Câu chuyện của chị góp phần khắc họa hình ảnh hàng vạn thanh niên xung phong đã có mặt trên những tuyến đường chiến lược trong những năm kháng chiến.
HÀ THỊ XANH – TUỔI XUÂN TRÊN TUYẾN LỬA ĐỒNG LỘC
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, trên những tuyến đường nối hậu phương với chiến trường, có một lực lượng luôn hiện diện ở những nơi gian khổ và nguy hiểm nhất. Đó là những thanh niên xung phong – những người trẻ tuổi đã rời quê hương để nhận lấy những nhiệm vụ thầm lặng nhưng có ý nghĩa đặc biệt đối với cuộc kháng chiến.
Giữa hàng vạn thanh niên xung phong năm ấy, Hà Thị Xanh, nữ thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552, là một trong những người đã gửi lại tuổi xuân tại Ngã ba Đồng Lộc.
Ngã ba Đồng Lộc là một điểm giao thông quan trọng trên tuyến chi viện chiến trường miền Nam. Trong những năm chiến tranh, nơi đây thường xuyên chịu những đợt đánh phá, khiến mặt đường liên tục bị hư hỏng.
Sau mỗi trận bom, khi khói bụi còn chưa tan, nhiệm vụ khôi phục giao thông lại bắt đầu.
Hà Thị Xanh cùng các nữ đồng đội phải nhanh chóng có mặt trên mặt đường, san lấp hố bom, sửa chữa những đoạn đường bị phá hỏng và bảo đảm cho các đoàn xe tiếp tục hành trình.
Đó là công việc tưởng như đơn giản, nhưng trong điều kiện chiến tranh, mỗi lần bước ra mặt đường đều là một lần đối diện với hiểm nguy.
Có những hố bom vừa được san lấp, các chị lại phải tiếp tục khắc phục những đoạn đường khác. Công việc cứ nối tiếp công việc, ngày này qua ngày khác.
Nhưng các chị vẫn bám trụ.
Bởi phía sau tuyến đường ấy là những đoàn xe vận tải đang chở hàng hóa, lương thực, thuốc men và trang bị hướng về chiến trường. Nếu đường bị chia cắt, những chuyến xe sẽ không thể tiếp tục.
Vì vậy, giữ đường cũng là góp phần giữ mạch chi viện cho chiến trường.
Hà Thị Xanh cùng chín nữ đồng đội đã thực hiện nhiệm vụ ấy bằng tất cả sức trẻ và tinh thần trách nhiệm.
Mười cô gái cùng chung một đơn vị, cùng sống giữa tuyến lửa, cùng chia sẻ những gian khổ và cùng động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ.
Họ cũng là những người con của những gia đình bình dị. Họ từng có những ước mơ riêng, có quê hương để nhớ, có người thân để mong ngày trở về.
Nhưng chiến tranh đã đặt trước họ một nhiệm vụ lớn hơn.
Và họ đã lựa chọn ở lại tuyến đường.
Ngày 24/7/1968, trong lúc đang thực hiện nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc, Hà Thị Xanh cùng chín nữ đồng đội đã hy sinh.
Mười cô gái đã không trở về.
Sự hy sinh ấy trở thành một phần không thể tách rời của câu chuyện về 10 nữ thanh niên xung phong Đồng Lộc – một biểu tượng xúc động về tuổi trẻ Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ.
Nhưng câu chuyện về Hà Thị Xanh không chỉ dừng lại ở một cá nhân hay một tiểu đội.
Từ câu chuyện của chị, chúng ta có thể hình dung về hàng vạn thanh niên xung phong từng có mặt trên những tuyến đường chiến lược trong những năm kháng chiến.
Họ có thể là những chàng trai, cô gái đến từ những vùng quê khác nhau. Người làm đường, người tải hàng, người dẫn đường, người bảo đảm giao thông, người phục vụ hậu cần. Công việc của họ khác nhau, nhưng đều hướng đến một mục tiêu chung: góp phần bảo đảm sự chi viện cho chiến trường.
Không phải tất cả những người thanh niên xung phong đều được lịch sử gọi tên. Nhiều người trở về với cuộc sống đời thường sau chiến tranh, mang theo những ký ức không dễ phai mờ. Cũng có những người đã nằm lại trên những tuyến đường, những trọng điểm giao thông và những vùng đất mà họ từng phục vụ.
Hà Thị Xanh và chín người đồng đội là một trong những câu chuyện tiêu biểu cho thế hệ ấy.
Các chị đã chứng minh rằng những công việc tưởng như thầm lặng cũng có thể mang ý nghĩa lớn lao khi được thực hiện bằng trách nhiệm và lòng yêu nước.
Một hố bom được san lấp là một đoạn đường được nối lại. Một đoạn đường được nối lại là một chuyến xe có thể tiếp tục. Và mỗi chuyến xe tiếp tục hành trình là thêm một phần sức mạnh được chuyển đến chiến trường.
Đó là cách những thanh niên xung phong đóng góp vào cuộc kháng chiến.
Hôm nay, khi nhìn lại lịch sử, câu chuyện về Hà Thị Xanh giúp thế hệ trẻ hiểu rằng thắng lợi của dân tộc không chỉ được tạo nên bởi những trận đánh lớn, mà còn được xây dựng từ hàng triệu công việc nhỏ bé, bền bỉ và đầy trách nhiệm của những con người bình dị.
Đối với thanh thiếu nhi hôm nay, câu chuyện ấy là một lời nhắc về lý tưởng sống và trách nhiệm của tuổi trẻ.
Mỗi thời đại có một nhiệm vụ khác nhau. Nếu thế hệ Hà Thị Xanh đã góp sức bằng những ngày đêm bám đường giữa bom đạn, thì thế hệ hôm nay có thể góp sức bằng học tập, lao động, sáng tạo, tình nguyện và chung tay xây dựng quê hương.
Điều quan trọng nhất vẫn là biết sống có trách nhiệm và biết biến tình yêu quê hương thành những hành động thiết thực.
Hà Thị Xanh đã gửi lại tuổi xuân tại Đồng Lộc, nhưng câu chuyện của chị vẫn tiếp tục sống trong ký ức của dân tộc.
Từ một người nữ thanh niên xung phong bình dị, hình ảnh của chị trở thành một phần trong bức tranh lớn về hàng vạn thanh niên xung phong Việt Nam – những con người đã có mặt trên những tuyến đường chiến lược, góp sức giữ mạch giao thông và góp phần làm nên thắng lợi của cuộc kháng chiến.
Họ đi qua lịch sử bằng những công việc thầm lặng. Nhưng chính sự thầm lặng ấy đã tạo nên những dấu ấn không thể phai mờ.


