Người con gái mở đường
Câu chuyện gắn với nữ anh hùng Nguyễn Thị Định (có thể thay bằng nhiều nhân vật khác, nhưng mình kể một hình tượng tiêu biểu dễ dùng).
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, khi tuyến đường vận chuyển bị đánh phá ác liệt, có những cô gái thanh niên xung phong ngày đêm bám trụ để giữ đường thông suốt.
Một trong những hình ảnh tiêu biểu là những “cô gái mở đường” – tuổi đời chỉ mười tám, đôi mươi.
Họ làm nhiệm vụ san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua. Ban ngày bom đạn dội xuống, ban đêm họ lại lao ra đường, dùng tay không, cuốc xẻng để sửa đường.
Có những đêm, pháo sáng rực trời – sáng như ban ngày. Đất đá còn nóng, khói bom còn cay mắt, nhưng họ vẫn làm việc.
Một cô gái đã nói:
“Đường còn tắc là xe chưa qua, xe chưa qua là miền Nam còn thiếu.”
Có lần, một trận bom bất ngờ ập xuống. Nhiều người bị thương. Nhưng ngay khi tiếng bom vừa dứt, họ lại đứng dậy, tiếp tục công việc.
Có người đã ngã xuống khi đang lấp hố bom dở dang.
Nhưng sáng hôm sau, con đường vẫn thông.
Những đoàn xe vẫn đi qua.



