“Người con gái mở đường giữa bom đạn” – Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu
“Người con gái mở đường giữa bom đạn” – Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu
Võ Thị Sáu được người dân đất đỏ Bà Rịa – Vũng Tàu gọi bằng cái tên thân thương “bông hồng miền đất đỏ”. Nhưng đằng sau vẻ trẻ trung, vô tư của một cô gái tuổi trăng rằm là nghị lực phi thường và lòng căm thù giặc sâu sắc. Mới 14 tuổi, Sáu đã tham gia hoạt động cách mạng, làm liên lạc, trinh sát cho lực lượng địa phương. Năm 1947, cô ném lựu đạn trừng trị tên cai Tây Đen – kẻ khét tiếng tàn ác. Sau đó, Sáu tiếp tục nhiều lần tham gia đánh Pháp ngay trong vùng địch kiểm soát.
Năm 1950, trong một trận đánh tại Đất Đỏ, Võ Thị Sáu bị bắt. Giặc dùng đủ mọi cực hình: trói, treo, đánh đập, nhốt hầm tối… nhưng Sáu không khai một lời. Cô gái nhỏ bé khiến bọn thực dân phải run sợ vì ý chí thép. Ngày 23/01/1952, khi bị đưa ra pháp trường Côn Đảo, Sáu vẫn hiên ngang hát quốc ca, miệng cười và điềm tĩnh bước tới cọc tử hình. Lời cô dặn các bạn tù: “Đừng khóc, nước mắt của các chị phải dành để khóc thương cho nước nhà chưa độc lập!”.
Tinh thần bất khuất của Võ Thị Sáu đã trở thành biểu tượng về lòng dũng cảm của tuổi trẻ Việt Nam. Câu chuyện của cô mãi được thế hệ hôm nay và mai sau nhắc nhớ như ngọn lửa đỏ không bao giờ tắt.



