Người con gái mở đường giữa những năm tháng bom đạn
Có những năm tháng đã đi qua rất lâu, nhưng chỉ cần một ký ức được nhắc lại, cả một thời tuổi trẻ lại hiện về. Đó là những năm tháng của “thời hoa lửa”, khi biết bao chàng trai, cô gái rời quê hương, khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong, mang tuổi xuân gửi lại nơi những tuyến đường bom đạn.
Người con gái mở đường giữa những năm tháng bom đạn
Có những năm tháng đã đi qua rất lâu, nhưng chỉ cần một ký ức được nhắc lại, cả một thời tuổi trẻ lại hiện về. Đó là những năm tháng của “thời hoa lửa”, khi biết bao chàng trai, cô gái rời quê hương, khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong, mang tuổi xuân gửi lại nơi những tuyến đường bom đạn.
Trong dòng người năm ấy có bà Vũ Thị Lai, sinh ngày 10/3/1947, quê tại xã Thiệu Toán, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa, nay là xã Thiệu Toán, tỉnh Thanh Hóa.
Năm 1965, khi đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, cô gái trẻ Vũ Thị Lai đã quyết định tham gia Thanh niên xung phong. Tháng 7 năm ấy, ở tuổi mười tám, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người – bà lên đường nhận nhiệm vụ.
Bà thuộc đơn vị TNXP C301-N45, hoạt động chủ yếu trên địa bàn Thanh Hóa – Quảng Bình, tham gia công việc làm đường.
Ngày ấy, những con đường không chỉ được làm nên bằng đất đá, cuốc xẻng mà còn được đánh đổi bằng mồ hôi, sức lực và cả tuổi thanh xuân của những người mở đường. Giữa những ngày bom đạn, người thanh niên xung phong vẫn bám đường, san lấp hố bom, sửa chữa những đoạn đường bị phá, bảo đảm giao thông thông suốt.
6
Từ tháng 7/1965 đến tháng 8/1968, gần ba năm tuổi trẻ của bà gắn với màu áo thanh niên xung phong. Đó là quãng thời gian không dài nếu tính bằng năm tháng, nhưng đủ để trở thành một phần ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời.
Có thể hình dung những ngày ấy: giữa tiếng máy bay, tiếng bom và những cung đường đầy gian khó, những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi vẫn động viên nhau vượt qua hiểm nguy. Họ không nghĩ mình đang làm nên những điều lớn lao. Với họ khi ấy, chỉ đơn giản là đất nước cần thì mình lên đường, con đường cần được thông thì mình phải làm.
Tháng 8/1968, bà rời lực lượng thanh niên xung phong trở về quê hương. Từ đó, bà tiếp tục cuộc sống lao động bình dị, làm ruộng tại địa phương.
Nhưng dù trở về với ruộng đồng, với cuộc sống đời thường, ký ức về những năm tháng thanh xuân nơi tuyến đường bom đạn vẫn luôn ở lại.
Hôm nay, nhìn lại cuộc đời bà Vũ Thị Lai, người ta không chỉ nhìn thấy một người phụ nữ nông dân giản dị, mà còn thấy hình ảnh của một thế hệ đã từng sống, chiến đấu và cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc.
Không có những lời kể hào nhoáng. Không có những chiến công được nhắc đi nhắc lại. Chỉ có những năm tháng âm thầm đứng trên những cung đường, góp sức để những tuyến giao thông được nối liền, để từng đoàn quân, từng chuyến hàng có thể đi qua.
Tuổi xuân của bà đã đi qua. Những con đường năm xưa có thể đã đổi thay. Nhưng dấu chân của những người thanh niên xung phong trên những cung đường năm ấy vẫn còn trong ký ức của quê hương và trong lịch sử của một thế hệ.
Với bà Vũ Thị Lai, tháng 7 năm 1965 là ngày lên đường. Tháng 8 năm 1968 là ngày trở về. Nhưng “thời hoa lửa” ấy không bao giờ thực sự khép lại – bởi nó đã trở thành một phần của cuộc đời, một phần ký ức đẹp đẽ và thiêng liêng của người nữ thanh niên xung phong năm nào.
“Có một thời tuổi trẻ đi qua trong tiếng bom,
Có những người con gái gửi thanh xuân nơi tuyến đường lửa.
Hôm nay trở về giữa cuộc sống bình yên,
mái tóc đã bạc màu thời gian,
nhưng ký ức về những năm tháng cống hiến cho Tổ quốc
vẫn mãi là một mùa hoa không bao giờ tàn.”



