Người con gái mở đường Trường Sơn
Là nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn, Nguyễn Thị Kim Huế đã trực tiếp tham gia mở đường, lấp hố bom và cứu đồng đội. Một kỷ niệm bà luôn nhắc đến là sự hy sinh của một đồng đội trẻ trong lúc cả đơn vị đang mở đường để đoàn xe kịp vào chiến trường.
Năm 1971, tuyến đường Trường Sơn bước vào giai đoạn ác liệt nhất.
Ngày nào máy bay Mỹ cũng đánh phá.
Hễ bom vừa ngớt là lực lượng thanh niên xung phong lại lao ra đường.
Họ chỉ có một mục tiêu:
"Đường phải thông trước khi trời sáng."
Trong một đêm mưa, đơn vị của Nguyễn Thị Kim Huế nhận lệnh san lấp một hố bom lớn.
Đất đá còn nóng vì thuốc nổ.
Mọi người vừa làm vừa quan sát bầu trời.
Bất ngờ, tiếng máy bay lại vang lên.
Đồng đội hô lớn:
"Bom quay lại!"
Cả đơn vị tản ra tìm nơi ẩn nấp.
Riêng một nam thanh niên xung phong vẫn chạy về phía giữa đường.
Anh phát hiện một quả bom nổ chậm nằm ngay nơi đoàn xe sắp đi qua.
Nếu không cảnh báo kịp thời, hàng chục chiếc xe vận tải sẽ lao vào vùng nguy hiểm.
Anh dùng đèn pin ra hiệu cho đoàn xe dừng lại.
Đúng lúc ấy, quả bom phát nổ.
Anh hy sinh ngay tại chỗ.
Đoàn xe phía sau dừng lại an toàn.
Nhiều năm sau, mỗi lần kể lại sự việc, bà Nguyễn Thị Kim Huế vẫn nghẹn ngào:
"Chúng tôi không kịp biết hết ước mơ của anh. Chỉ biết rằng anh đã lấy mạng sống của mình để giữ con đường thông suốt."
Sau chiến tranh, mỗi lần trở lại Trường Sơn, bà đều dành ít phút đứng lặng nơi đồng đội đã ngã xuống.
Bà nói:
"Con đường hôm nay đã xanh cây, nhưng dưới mỗi tấc đất là tuổi hai mươi của biết bao người."
Câu chuyện không chỉ ca ngợi sự hy sinh của một người thanh niên xung phong vô danh mà còn là biểu tượng của cả một thế hệ đã sống với tinh thần: "Tim có thể ngừng đập, nhưng đường không thể tắc."
Mỗi mét đường Trường Sơn được giữ thông là kết tinh của mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người trẻ tuổi. Chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.


