NGƯỜI CON GÁI Ở HẬU PHƯƠNG
Tôi chưa từng biết tên đầy đủ của cô ấy.
Chúng tôi chỉ gọi cô là Hương.
Hương làm việc ở một trạm hậu phương.
Mỗi khi bộ đội đi qua, cô thường giúp chuẩn bị thuốc men, cơm nước và thư từ.
Tôi gặp Hương lần đầu khi bị sốt.
Cô mang đến cho tôi một bát cháo.
“Ăn đi.”
Tôi nói:
“Tôi không đói.”
Hương nghiêm mặt:
“Không ăn thì làm sao khỏe?”
Tôi phải ăn.
Sau đó, mỗi lần gặp, Hương đều hỏi:
“Khỏe chưa?”
Tôi nói:
“Rồi.”
Cô cười:
“Vậy tốt.”
Tình cảm giữa chúng tôi đến rất chậm.
Không ai nói yêu.
Không ai hứa hẹn.
Chỉ là mỗi lần gặp nhau, chúng tôi vui hơn một chút.
Một lần tôi chuẩn bị lên đường.
Hương đưa tôi một chiếc khăn.
“Anh giữ.”
Tôi hỏi:
“Lại khăn?”
Cô cười:
“Người lính các anh ai cũng có khăn.”
Tôi nhận.
Rồi hỏi:
“Em chờ tôi không?”
Hương im lặng.
Một lúc sau cô nói:
“Anh cứ trở về trước đã.”
Tôi hiểu.
Đó là câu trả lời.
Nhưng tôi không trở về đúng hẹn.
Tôi mất liên lạc.
Hương cũng không biết tôi còn sống hay không.
Sau chiến tranh, tôi tìm lại trạm cũ.
Nó đã không còn.
Tôi hỏi khắp nơi.
Cuối cùng biết Hương đã hy sinh trong một trận bom khi đang làm nhiệm vụ.
Tôi đứng rất lâu trước tấm bia ghi tên cô.
Tôi lấy chiếc khăn năm xưa ra.
Nó đã cũ.
Tôi đặt nó lên bia.
Rồi lại lấy về.
Tôi không thể bỏ lại.
Tôi muốn giữ một thứ thuộc về cô.
Hơn bốn mươi năm sau, tôi vẫn nhớ Hương.
Không phải vì chúng tôi có một tình yêu trọn vẹn.
Mà vì trong chiến tranh, cô đã cho tôi một điều rất quý:
Niềm tin rằng ở phía sau vẫn có người chờ mình trở về.
Có những người con gái không cầm súng.
Nhưng họ cũng đi qua chiến tranh bằng lòng can đảm.
Họ chăm sóc thương binh.
Đưa thư.
Nấu cơm.
Đưa tiễn những đoàn quân.
Và có khi chính họ cũng không trở về.
Tôi gọi Hương là người con gái ở hậu phương.
Nhưng trong ký ức của tôi, cô là một phần của mặt trận.
Một phần của tuổi trẻ.
Và một phần của những điều đẹp đẽ nhất mà chiến tranh không thể lấy đi.



