Bài viết

NGƯỜI CON GÁI Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Thái Nguyên07/04/2026Trần Ngọc Chung (NNA 12 - K48 - trường Ngoại ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CON GÁI Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Khi tìm hiểu về những nhân chứng lịch sử trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, tôi đặc biệt ấn tượng với chị Võ Thị Sáu và nhất là câu chuyện về mười cô gái thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc. Trong đó, người tôi tìm đọc nhiều nhất là chị Võ Thị Tần, tiểu đội trưởng Tiểu đội 4.

Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) từng là một điểm giao thông chiến lược quan trọng trên tuyến đường chi viện cho miền Nam. Chính vì vậy, nơi đây bị máy bay Mỹ đánh phá dữ dội. Công việc của các chị thanh niên xung phong là san lấp hố bom, đảm bảo tuyến đường luôn thông suốt. Nghe thì đơn giản, nhưng thực tế là phải làm việc giữa bom rơi, đạn nổ, có thể hy sinh bất cứ lúc nào. Chị Võ Thị Tần sinh năm 1944, là tiểu đội trưởng khi mới hơn hai mươi tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người còn đang sống trong sự che chở của gia đình, chị đã gánh trên vai trách nhiệm lớn lao: vừa làm nhiệm vụ, vừa động viên tinh thần đồng đội. Theo những gì tôi đọc được, chị là người rất vui vẻ, lạc quan. Trong một bức thư gửi về cho mẹ, chị từng viết đại ý rằng: “Nếu con không trở về thì mẹ đừng buồn, vì Tổ quốc cần con.” Chỉ một câu như vậy thôi cũng đủ thấy tinh thần của một thế hệ thanh niên thời đó mạnh mẽ đến mức nào. Ngày 24/7/1968, trong một trận ném bom ác liệt, cả mười cô gái Tiểu đội 4 đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Các chị đều còn rất trẻ, người nhỏ tuổi nhất mới mười bảy tuổi. Họ ra đi khi tuổi xuân còn dang dở, nhưng sự hy sinh ấy đã góp phần giữ vững mạch máu giao thông, đảm bảo cho những chuyến xe vào Nam.

Khi đọc về câu chuyện này, tôi thực sự thấy nghẹn. Chiến tranh trong sách giáo khoa chỉ là những con số, những mốc thời gian. Nhưng qua câu chuyện của chị Võ Thị Tần và các đồng đội, tôi hiểu rằng phía sau mỗi con số là những con người bằng xương bằng thịt, có gia đình, có ước mơ, có cả những dự định chưa kịp thực hiện. Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất không phải là sự mất mát, mà là tinh thần trách nhiệm và tình yêu Tổ quốc của các chị. Họ không phải những người sinh ra để trở thành anh hùng, mà chỉ là những cô gái bình thường, nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã sẵn sàng đứng lên.

Thế hệ chúng tôi hôm nay được sống trong hòa bình, có điều kiện học tập và phát triển. Đôi khi chúng tôi than mệt vì bài tập nhiều, vì áp lực thi cử, nhưng so với những gì các chị đã trải qua thì thật nhỏ bé. Câu chuyện về mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc nhắc tôi rằng mình cần sống có trách nhiệm hơn, trân trọng hiện tại hơn và cố gắng nhiều hơn mỗi ngày.

“Câu chuyện thời hoa lửa” với tôi không phải là điều gì xa vời. Đó là câu chuyện về những con người trẻ tuổi đã sống hết mình cho lý tưởng. Và dù thời gian đã trôi qua gần sáu mươi năm, sự hy sinh của họ vẫn luôn là một phần không thể quên trong lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn