NGƯỜI CON GÁI QUÊ LÚA
Hôm nay, giữa cuộc sống thanh bình, những cánh đồng quê hương vẫn xanh màu lúa mới, những con đường vẫn rộn ràng bước chân tuổi trẻ. Nhưng trong sự bình yên ấy, chúng ta không được phép quên những người đã nằm lại. Xin tri ân Lê Thị Hồng Gấm và những người con anh dũng của Tổ quốc đã hy sinh vì độc lập, tự do. Tuổi trẻ hôm nay nguyện sống xứng đáng với sự hy sinh ấy, nguyện giữ gìn quê hương, vun đắp đất nước và tiếp bước con đường mà các thế hệ đi trước đã mở bằng máu và tuổi xuân của mình. Xin nguyện tiếp bước! Xin nguyện cống hiến! Vì quê hương, vì Tổ quốc, vì một Việt Nam hòa bình, giàu đẹp và trường tồn!
ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH THÀNH PHỐ CẦN THƠ
CHI ĐOÀN ẤP 9A2, XÃ VỊ THANH 1
NGƯỜI CON GÁI QUÊ LÚA
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, miền Tây Nam Bộ là một trong những chiến trường vô cùng ác liệt. Trên những cánh đồng, dòng sông, xóm làng thân thuộc, biết bao người con của đất nước đã chiến đấu và ngã xuống để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Giữa những năm tháng khói lửa ấy, có một người con gái quê lúa đã để lại câu chuyện về lòng yêu nước, sự kiên cường và tinh thần hy sinh cao đẹp. Đó là Lê Thị Hồng Gấm, nữ chiến sĩ trẻ đã anh dũng hy sinh trên chiến trường miền Tây Nam Bộ, trở thành biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.
Sinh ra từ vùng quê giàu truyền thống cách mạng, Lê Thị Hồng Gấm mang trong mình những phẩm chất mộc mạc nhưng bền bỉ của người con gái Việt Nam. Rời mái nhà thân yêu, chị bước vào cuộc chiến với một trái tim tuổi trẻ đầy nhiệt huyết và niềm tin vào ngày đất nước được hòa bình, thống nhất. Đối với thế hệ thanh niên thời ấy, ra trận không chỉ là nhiệm vụ mà còn là lời đáp với non sông. Họ hiểu rằng phía trước có thể là gian khổ, mất mát, thậm chí là cái chết, nhưng vẫn sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần.
Chiến trường miền Tây Nam Bộ những năm ấy khốc liệt vô cùng. Những trận càn, những cuộc phục kích, những trận đấu súng diễn ra giữa đồng ruộng, kênh rạch và những xóm làng còn in dấu chân người dân. Tiếng bom đạn xé toạc không gian, khói lửa phủ lên những cánh đồng, nhưng trong gian nguy vẫn có những người chiến sĩ bám trụ, giữ từng vị trí, từng con đường, từng cơ sở cách mạng. Trong hoàn cảnh ấy, sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc. Thế nhưng, chính giữa ranh giới mong manh ấy, lòng dũng cảm của những người con đất Việt lại càng tỏa sáng.
Trong hàng ngũ những người chiến đấu kiên cường ấy, Lê Thị Hồng Gấm đã thể hiện một tinh thần bất khuất đáng khâm phục. Là một người con gái, chị cũng có những ước mơ giản dị của tuổi thanh xuân, có gia đình, quê hương và những người thân yêu để nhớ thương. Nhưng khi Tổ quốc đang trong cảnh chiến tranh, chị đã đặt tình yêu quê hương, đất nước lên trên sự bình yên của riêng mình. Những bước chân của chị trên chiến trường không chỉ mang theo nhiệm vụ của một người chiến sĩ mà còn mang theo niềm tin của quê hương và đồng đội.
Trong giờ phút chiến đấu sinh tử, phẩm chất của Lê Thị Hồng Gấm càng được khắc họa rõ nét. Trước sự khốc liệt của chiến trường, chị không lùi bước, không khuất phục trước hiểm nguy. Với lòng quả cảm và ý chí kiên cường, chị tiếp tục chiến đấu đến những giây phút cuối cùng. Sự hy sinh của chị là một mất mát không gì bù đắp được đối với gia đình, đồng đội, nhưng đồng thời cũng là một minh chứng đầy xúc động cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của cả một thế hệ.
Điều làm người đời nhớ mãi về những người như Lê Thị Hồng Gấm không chỉ là sự hy sinh, mà còn là cách họ sống trước khi nằm xuống. Họ đã sống một tuổi trẻ không tiếc nuối, dám nhận phần khó khăn về mình, dám đứng giữa hiểm nguy để bảo vệ đồng đội và quê hương. Những con người ấy có thể ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng lý tưởng mà họ theo đuổi đã vượt qua giới hạn của một đời người. Máu của họ hòa vào đất, tên tuổi của họ hòa vào lịch sử, để hôm nay những thế hệ sau được sống trong hòa bình.
Sự hy sinh của Lê Thị Hồng Gấm vì thế không chỉ thuộc về quá khứ. Đó còn là lời nhắc nhở đối với tuổi trẻ hôm nay. Chúng ta được sinh ra khi đất nước đã hòa bình, không còn phải đối diện với bom đạn chiến tranh, nhưng vẫn có trách nhiệm tiếp nối những giá trị mà cha anh đã đánh đổi bằng tuổi xuân và cả tính mạng. Yêu nước hôm nay có thể bắt đầu từ những việc rất bình dị: học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm, giữ gìn truyền thống, đoàn kết với cộng đồng, đóng góp sức trẻ xây dựng quê hương và bảo vệ những thành quả của hòa bình.
Mỗi khi nhắc đến Lê Thị Hồng Gấm, chúng ta không chỉ cúi đầu trước một người con gái đã ngã xuống mà còn nghiêng mình trước cả một thế hệ thanh niên đã biến tuổi trẻ thành mùa xuân của đất nước. Những người như chị đã chứng minh rằng tuổi trẻ đẹp nhất khi biết sống vì một lý tưởng cao đẹp, biết đặt lợi ích của Tổ quốc và nhân dân lên trên lợi ích riêng mình.
Hôm nay, giữa cuộc sống thanh bình, những cánh đồng quê hương vẫn xanh màu lúa mới, những con đường vẫn rộn ràng bước chân tuổi trẻ. Nhưng trong sự bình yên ấy, chúng ta không được phép quên những người đã nằm lại. Xin tri ân Lê Thị Hồng Gấm và những người con anh dũng của Tổ quốc đã hy sinh vì độc lập, tự do. Tuổi trẻ hôm nay nguyện sống xứng đáng với sự hy sinh ấy, nguyện giữ gìn quê hương, vun đắp đất nước và tiếp bước con đường mà các thế hệ đi trước đã mở bằng máu và tuổi xuân của mình.
Xin nguyện tiếp bước! Xin nguyện cống hiến! Vì quê hương, vì Tổ quốc, vì một Việt Nam hòa bình, giàu đẹp và trường tồn!
Tác giả: Lý Quốc Thống – Bí thư Chi đoàn ấp 9A2


