Người Con Gái Sông La - La Thị Tám
Anh hùng La Thị Tám – “người con gái sông La” trong thời kháng chiến chống Mỹ. Ở tuổi 18, bà tình nguyện ra chiến trường Ngã ba Đồng Lộc, làm nhiệm vụ “đếm bom”, quan sát và đánh dấu bom chưa nổ để công binh xử lý. Trong hơn 200 ngày đêm, bà đã đếm 1.205 quả bom, đối mặt với hiểm nguy và cái chết nhưng vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ. Không chỉ dũng cảm, bà còn sống giản dị, khiêm nhường, luôn coi vinh quang thuộc về đồng đội. Hình ảnh của bà trở thành biểu tượng đẹp cho lòng yêu nước, ý chí
| CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA | NGƯỜI CON GÁI SÔNG LA: KỲ TÍCH NỞ HOA TRÊN TỌA ĐỘ CHẾT Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã hóa thân thành huyền thoại, tạc vào dáng đứng của non sông một hình hài bất tử. Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ khốc liệt, khi Ngã ba Đồng Lộc trở thành “túi bom”, “tọa độ chết” của cả miền Bắc, có một người con gái nhỏ nhắn đã hiên ngang đứng trên đỉnh đồi để đối mặt với tử thần. Đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Thị Tám – người con gái mà tên tuổi đã trở thành hiện thân cho ý chí kiên cường và sức sống mãnh liệt của một dân tộc chưa bao giờ biết cúi đầu. Câu chuyện về bà bắt đầu từ khi cô thôn nữ xã Vĩnh Lộc, huyện Can Lộc vừa tròn tuổi 18 – cái tuổi đẹp nhất đời người – đã gác lại những ước mơ riêng tư để viết đơn tình nguyện vào bộ đội. Được phân công về đơn vị chủ lực Đại đội 2, bà nhận nhiệm vụ tại tổ quan sát cắm tiêu trên đỉnh rú Mòi (nay được gọi là đồi La Thị Tám). Giữa lúc máy bay phản lực gầm rú và những trận mưa bom trút xuống xối xả, người con gái ấy chỉ với chiếc ống nhòm và bộ quần áo bạc màu đã đứng đó, kiên trung như một cây thông già giữa bão tố. Công việc của bà không phải là cầm súng bắn rơi máy bay, mà là một nhiệm vụ đòi hỏi tinh thần thép: “đếm bom”. Bà đứng trên điểm cao nhất để quan sát xem quả nào đã nổ, quả nào chưa nổ, rồi chạy xuống cắm tiêu báo hướng cho công binh rà phá. Trong suốt 200 ngày đêm ròng rã, đôi mắt ấy đã “đếm” được 1.205 quả bom – một con số kinh hoàng mà mỗi đơn vị đều ẩn chứa sự đánh đổi bằng máu và nước mắt. Thi sĩ Hoàng Sĩ Khiêm trong niềm xúc động nghẹn ngào đã viết nên những vần thơ đầy tự hào về bà: “Nắng tháng sáu gió Lào như đốt Dưới làn bom chị vẫn hiên ngang Sống và chết trong tấc gang Hoàn thành nhiệm vụ có màng chi đâu” Có những câu chuyện đời thực về bà mà khi nghe lại, chúng ta không khỏi bàng hoàng. Có lần, để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho đồng đội đi sau, bà đã dũng cảm tiến sát vào điểm rơi của bom nổ chậm thay vì đứng ở khoảng cách an toàn. Có những khoảnh khắc bom nổ hất tung cả khối đất đá vùi lấp thân mình, nhưng khi khói thuốc súng còn chưa kịp tan, người ta lại thấy “O Tám” rũ bùn đứng dậy, đôi chân trần lại tiếp tục chạy đua với kíp nổ. Sự quả cảm ấy đã khiến nhà thơ Huy Cận phải thốt lên rằng: “Đôi chân cô nhanh hơn kíp nổ/ Cô là một ngọn cờ đỏ của quê ta”. Sự gan góc của bà không phải là sự liều lĩnh nhất thời, mà là sự kết tinh của lòng căm thù giặc sâu sắc và một niềm tin sắt đá vào ngày thống nhất. Thế nhưng, điều khiến chân dung Anh hùng La Thị Tám trở nên cao đẹp và chạm đến trái tim hậu thế chính là sự khiêm nhường giản dị đến lạ kỳ. Dù được Bác Hồ tặng Huy hiệu của Người và được phong tặng danh hiệu Anh hùng khi mới 20 tuổi, bà vẫn luôn lặng lẽ như dòng sông La hiền hòa. Khi trở lại thăm Ngã ba Đồng Lộc vào những ngày tháng 7 tri ân, bà vẫn dặn dò mọi người đừng giới thiệu tên mình quá trang trọng. Bà muốn được trở về nơi này như một người đồng đội, một người chị, người em đã từng chiến đấu bảo vệ mạch máu giao thông. Với bà, vinh quang này thuộc về mười cô gái Đồng Lộc đã ngã xuống, thuộc về hàng ngàn đồng đội đã nằm lại dưới màu cỏ xanh mướt của vùng đất lửa. Hình ảnh Anh hùng La Thị Tám đứng trên đồi cao năm xưa đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho âm nhạc và thơ ca, mà tiêu biểu nhất là ca khúc “Người con gái sông La”. Mỗi khi giai điệu ấy vang lên: “Ơi em vừa mười tám tròn, đẹp như xuân sang/ Em người chiến thắng sức mạnh bạo tàn...”, chúng ta lại thấy hiện ra một biểu tượng sống động về sức mạnh của cái thiện chiến thắng cái ác, của sự sống nảy mầm từ trong cái chết. Bà chính là “bài ca xanh” không bao giờ dứt, là nhân chứng sống động nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình và sức mạnh của lòng yêu nước. Cuộc đời bà mãi là một huyền thoại đẹp, một đóa hoa bất tử tỏa hương thơm ngát giữa tâm bão lịch sử của dân tộc Việt Nam.



