Người con gái Thái Bình gánh gạo qua lửa đạn – chị Trần Thị Hợi (xã Đông La, Đông Hưng)**
Sinh ra trong một gia đình nghèo nhưng giàu lòng yêu nước, chị Hợi từ nhỏ đã theo mẹ đi làm liên lạc cho cách mạng. Năm 1949, khi địch xây đồn Đông La – một ổ kìm kẹp lớn, chị được giao nhiệm vụ gánh gạo vào căn cứ. Con đường từ làng ra bãi bồi chỉ dài hơn cây số nhưng lại chính là “đường tử thần” khi địch phục kích suốt ngày đêm.
Lúc đầu chị chỉ gánh gạo ban đêm, nhưng về sau tình hình gấp, chị phải đi cả ban ngày. Nhiều lần bị lính dừng lại hỏi, chị giả vờ gánh gạo đi bán chợ tỉnh. Có hôm địch lục soát thúng, chị nhanh trí để sẵn một lớp rơm ở trên, giấu gạo bên dưới, nên lính không phát hiện. Tháng 7 năm 1950, khi đơn vị thiếu gạo trầm trọng, chị cùng hai giao liên được lệnh phải đưa đủ 90 kg vào căn cứ trong vòng một đêm.
Đêm ấy mưa lớn, nước sông dâng, pháo sáng của địch bắn liên tục. Hai lần chị suýt bị phát hiện khi ánh đèn pin lia thẳng vào mặt. Đến đoạn ruộng lầy, chị bị sa lún nhưng vẫn cố giữ hai thúng gạo khỏi bị ướt. Đến gần sáng, chị kịp giao đủ số gạo, giúp đơn vị giữ vững trận địa.
Sau chiến thắng, cán bộ hỏi điều gì khiến chị gan dạ như vậy, chị chỉ cười: “Quân mình không có gạo thì đánh bằng gì?”. Sau hòa bình, chị trở về làm nông, sống giản dị như bao phụ nữ quê lúa. Con cháu kể rằng chị chưa bao giờ khoe mình từng là giao liên. Nhưng ở Đông La, ai cũng biết: chiến công thầm lặng ấy đã cứu cả một trận địa năm xưa.



