Người con gái thời hoa lửa
Người con gái thời hoa lửa
Tôi gặp Nguyệt vào cuối thu năm 1972, khi Hà Nội trong những ngày bom B52. Người ta gọi đó là “thời hoa lửa”. Hoa sữa vẫn nở, nhưng màu trắng bạc đi vì khói bom.
Nguyệt là cô thanh niên xung phong trên trận địa tên lửa ngoại thành. Cô mặc áo nâu sồn, da đen nhẻm, nhưng đôi mắt rất sáng.
· Ông họa sĩ, tôi xấu lắm, chụp làm gì?
· Cô đẹp theo một cách rất… chiến tranh.
Cô cười, lộ hàm răng trắng. Trong khói bom, nụ cười ấy như một liều thuốc tinh thần.
Đêm nào cũng vậy, sau khi kiểm tra đạn, Nguyệt lại ngồi cạnh bếp lửa với tôi. Cô kể về cha mẹ già, về ngày lên đường. Mẹ cô khóc, nhưng cha cô – một cựu binh chống Pháp – chỉ nói: “Nước cần thì đi.”
Có đêm máy bay địch rít gào, chúng tôi chạy vào hầm trú ẩn. Tối om, tôi cảm thấy bàn tay cô nắm chặt tay tôi.
· Sợ à?
· Sợ chứ. Nhưng quen rồi.
Tôi xiết nhẹ bàn tay cô. Trong hầm tối ấy, tình cảm giữa chúng tôi nảy nở tự nhiên.
Rồi một đêm, tốp B52 từ Thái Lan bay ra. Tôi xin phép ra ngoài ghi hình. Nguyệt níu tay tôi: “Nguy hiểm lắm!”. Nhưng tôi vẫn chạy ra.
Một quả bom nổ quá gần, tôi ngất đi.
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình trong hầm. Nguyệt ngồi bên, khóc: “Ông họa sĩ khùng!”. Anh bộ đội bảo: “May mà cô ấy kéo anh vào.”
Tôi nắm tay cô, không nói được lời.
Ngày rời trận địa, tôi tặng cô bức chân dung vẽ trong hầm tối: “Để cô nhớ tôi.”
Cô nhận lấy, mắt đỏ hoe: “Ông về viết bài nhé. Viết cho hết những gì mình thấy.”
Chiến tranh kết thúc. Tôi trở lại tìm Nguyệt. Người ta bảo cô đã lấy chồng, đi xa. Tôi mất cô.
Nhiều năm sau, tôi mở triển lãm. Bức chân dung Nguyệt được treo trang trọng, tựa đề: “Người con gái thời hoa lửa”.
Một hôm, có người phụ nữ đến. Bà mặc áo dài trắng, tóc điểm bạc, nhưng đôi mắt rất sáng. Bà đứng trước bức tranh rất lâu.
Tôi nhận ra đôi mắt ấy.
· Nguyệt?
Bà quay lại, mỉm cười. Vẫn nụ cười ngày nào.
· Ông họa sĩ khùng. Cuối cùng cũng gặp lại.
Bà kể: chồng hy sinh ở miền Nam, bà ở vậy nuôi con. Giờ con lớn, đưa bà về Hà Nội. Bà mở túi, lấy ra tờ giấy ố vàng – bức vẽ tôi tặng ba mươi năm trước.
· Có những đêm khó khăn, nhìn vào nó, tôi lại có thêm sức mạnh.
Tôi mời bà ra phố. Hoa sữa vẫn nồng nàn. Chúng tôi đi bên nhau – những người lính già của một thời bom đạn.
· Cảm ơn cô vì đã kéo tôi vào hầm.
Bà nắm tay tôi, vẫn ấm nóng như ngày nào.
· Ông họa sĩ khùng. Mình già rồi, nói mấy lời sến súa làm chi.
Chúng tôi cười, hòa vào mùi hoa sữa cuối thu.



