Người con gái Trà Bồng – Quảng Ngãi và cuộc chiến giữa đại ngàn
Giữa đại ngàn Trà Bồng, tiếng suối Balê vẫn róc rách chảy quanh năm, nhưng thời chống Mỹ tiếng suối ấy nhiều khi chìm trong tiếng bom của trực thăng vũ trang. Lúc ấy, người con gái tên A Lía nổi tiếng khắp vùng. A Lía người nhỏ nhưng nhanh như sóc, ai cũng bảo cô sinh ra để làm liên lạc rừng. Đường rừng hiểm trở, dốc đứng, nhiều ngày đi không gặp bóng người, nhưng A Lía thuộc từng khe đá, từng bụi sim tím như thuộc đường về nhà.
Một lần, đơn vị giải phóng bị địch bao vây gắt, cần chuyển gấp bản đồ qua bên kia suối. Mọi con đường đều bị phục kích. Chỉ A Lía dám nhận nhiệm vụ, nhưng đi tới nửa đường thì trực thăng quần thảo bắn phá. Không còn lựa chọn, cô ôm bản đồ, nhảy xuống khe suối nước xiết, bơi ngược dòng suốt hơn nửa giờ, nước lạnh cắt da nhưng đôi mắt vẫn sáng bừng. Khi đến nơi thì người tím tái, môi bật máu, nhưng bản đồ còn nguyên.
Càng về sau, địch càng săn lùng cô vì biết A Lía là “đôi chân của rừng”. Một lần khác, bị địch phát hiện, cô dẫn chúng chạy vòng qua đồi tranh rồi bất ngờ lao xuống rừng rậm, khiến toán lính ngụp ngụa trong bụi rậm. A Lía thoát được nhưng bị thương nặng ở chân. Dù vậy, cô vẫn cắn răng chống đau, dùng nỏ bắn tín hiệu cho đơn vị biết hướng địch. Chính tín hiệu ấy đã cứu cả bản Xơ Đăng khỏi cuộc càn.
Ngày A Lía ngã xuống cũng là ngày chiến khu phá được vòng vây lớn nhất năm ấy. Người già trong bản kể rằng, đêm nào suối Balê cũng vang tiếng gọi khe khẽ, như giọng một cô gái trẻ cười trong gió, nhắc mọi người nhớ về tinh thần bất khuất của Trà Bồng.



