Khác

NGƯỜI CON GÁI TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG SINH TỬ

NGƯỜI CON GÁI TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG SINH TỬ

Quảng Ninh03/07/2026Nguyễn Hoàng Trang (LCĐ Bộ môn Kinh tế - Luật, Trường Đại học Hạ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ tại vùng quê Quảng Bình, bà Lê Thị Tuyết (nay đã ngoài 70 tuổi) vẫn giữ thói quen dậy sớm từ lúc gà vừa gáy sáng. Vết thương ở chân trái — di chứng của một đợt bom tọa độ năm 1970 — mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng nụ cười của người cựu TNXP ấy vẫn rạng rỡ như thời mười tám, đôi mươi.

1. Quyết tâm ra đi từ thuở thanh xuân

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang vào giai đoạn khốc liệt nhất, cô thiếu nữ Lê Thị Tuyết khi ấy mới tròn 17 tuổi đã viết đơn tình nguyện bằng máu để xin gia nhập lực lượng TNXP. Bà kể: "Lúc đó, ai cũng hăng hái, chỉ sợ mình không đủ sức khỏe để ra tiền tuyến, chứ chẳng ai sợ hy sinh." Bà được phân vào đơn vị hoạt động tại "tọa độ lửa" đường 20 Quyết Thắng — con đường huyết mạch nối Đông và Tây Trường Sơn.

2. Những đêm không ngủ bên trọng điểm

Nhiệm vụ của bà và đồng đội là san lấp hố bom, thông đường cho xe ra tiền tuyến. Có những đêm, máy bay địch thả bom liên tục, khói lửa mù mịt, nhưng cứ ngớt tiếng bom là các cô gái TNXP lại lao ra mặt đường. Bà nhớ lại: "Có những lúc xe vận tải chở lương thực, vũ khí bị sa lầy giữa trọng điểm, chúng tôi phải dùng vai để bẩy, dùng tay để bốc đất. Bom nổ bên tai, đất đá phủ kín người, nhưng khẩu hiệu 'Máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc' đã trở thành mệnh lệnh từ trái tim."

3. Sự hy sinh và tinh thần thép

Trong một trận oanh tạc dữ dội năm 1970, bà Tuyết bị sức ép của bom văng xa và bị đất đá đè sập hầm. Khi được đồng đội đào lên, bà đã ngất đi, đôi chân bị thương tổn nghiêm trọng. Sau khi điều trị, bà được đưa về tuyến sau nhưng vẫn nhất quyết xin ở lại đơn vị để tiếp tục công việc nấu ăn và chăm sóc thương binh.

4. Trở về giữa đời thường:

Hòa bình lập lại, bà Tuyết trở về quê hương với tấm thẻ thương binh và những vết sẹo chằng chịt. Dù sức khỏe yếu, bà vẫn tích cực tham gia công tác Đoàn tại địa phương, là nhân chứng sống truyền lửa cho thế hệ trẻ.

Câu chuyện của bà Lê Thị Tuyết không chỉ là hồi ức cá nhân mà là minh chứng cho sức mạnh của thanh niên Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Những nhân chứng lịch sử như bà chính là "pho từ điển sống", giúp thế hệ hôm nay hiểu rõ hơn về cái giá của độc lập, tự do và tinh thần bất khuất của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn