NGƯỜI CON GÁI TRÊN TUYẾN LỬA 12A
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, Nguyễn Thị Kim Huế là một nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường 12A, Quảng Bình. Giữa mưa bom, bão đạn, chị cùng đồng đội san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm cho những đoàn xe vận chuyển người và hàng hóa ra tiền tuyến. Nhiều lần bị bom vùi lấp, nhưng mỗi khi tỉnh lại, chị vẫn trở về vị trí làm nhiệm vụ. Với những thành tích đặc biệt xuất sắc, Nguyễn Thị Kim Huế được phong tặng Anh hùng Lao động và đặc biệt vinh dự 5 lần được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh. Hình ảnh chị tặng hoa Bác Hồ năm 1967 đã trở thành một hình ảnh đẹp về thế hệ thanh niên xung phong thời hoa lửa.

Năm 1965–1966, chiến tranh ngày càng ác liệt. Những tuyến đường nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam liên tục bị máy bay Mỹ đánh phá.
Đường 12A qua Quảng Bình trở thành một trong những cung đường trọng yếu.
Ban ngày, máy bay địch liên tục quần thảo trên bầu trời.
Bom đánh xuống đường.
Đất đá tung lên.
Những hố bom lớn nhỏ xuất hiện dày đặc.
Nhưng chỉ cần tiếng bom vừa dứt, những nữ thanh niên xung phong lại lao ra mặt đường.
Người cầm cuốc.
Người xúc đất.
Người san lấp hố bom.
Người phá đá mở đường.
Mục tiêu duy nhất là giữ cho tuyến đường luôn thông suốt.

Trong số những cô gái ấy có Nguyễn Thị Kim Huế.
Khi ấy, chị còn rất trẻ nhưng đã được giao làm Tiểu đội trưởng. Cùng đồng đội, chị thường xuyên phải đối mặt với hiểm nguy trên tuyến đường 12A.
Có những trận bom đánh xuống ngay khi chị em đang làm đường.
Đất đá vùi lấp người.
Khói bom phủ kín cả một vùng.
Nhưng sau khi bom ngừng, những người còn sống lại tìm nhau, đào bới cứu đồng đội rồi tiếp tục công việc.
Có những thời điểm, trong khoảng hai giờ đồng hồ, đơn vị của chị đã phải khẩn trương lấp nhiều hố bom lớn để đoàn xe có thể tiếp tục đi qua.
"Bom đạn không làm chúng tôi lùi bước"
Nguyễn Thị Kim Huế nhiều lần bị bom vùi lấp.
Có lần tưởng như không còn sống được.
Nhưng khi tỉnh lại, chị vẫn trở về với đồng đội.
Đối với chị, phía trước còn có những đoàn xe đang chờ đường thông.
Phía sau là hậu phương đang ngày đêm chuyển lương thực, thuốc men, vũ khí vào chiến trường.
Vì thế, mỗi người đều tự nhủ phải cố gắng thêm một chút.
Trong ký ức của người nữ thanh niên xung phong, những năm tháng ấy vừa gian khổ vừa đầy tình đồng đội.
Các cô gái cùng ăn, cùng ngủ, cùng làm việc và cùng chia sẻ những khoảnh khắc sinh tử.
Có người hôm nay còn nói cười, ngày mai đã hy sinh.
Có người vừa rời vị trí vài phút thì bom đánh trúng nơi mình vừa đứng.
Nhưng sự hy sinh của đồng đội càng khiến những người còn sống quyết tâm bám đường.

Năm lần được gặp Bác Hồ
Một điều đặc biệt trong cuộc đời Nguyễn Thị Kim Huế là chị có vinh dự 5 lần được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Lần đầu vào tháng 11/1966, khi chị được cử ra Hưng Yên tập huấn. Trong một buổi kiểm tra bắn súng, Bác Hồ đến thăm và hỏi chuyện. Chị đạt thành tích xuất sắc và được Bác động viên.
Lần thứ hai, chị cùng đoàn đại biểu ngành giao thông vận tải ra báo cáo thành tích với Bác.
Lần thứ ba, tại Đại hội Anh hùng chiến sĩ thi đua toàn quốc năm 1967, chị được Bác gắn Huy hiệu và tặng đồng hồ.
Lần thứ tư là một kỷ niệm đặc biệt.
Tại Đại hội Thanh niên xung phong toàn quốc tháng 7/1967, Nguyễn Thị Kim Huế cùng một nữ đại biểu khác được giao nhiệm vụ tặng hoa Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Khoảnh khắc ấy được nhiếp ảnh ghi lại.

Hình ảnh người nữ thanh niên xung phong trẻ tuổi đứng bên Bác Hồ đã trở thành bức ảnh nổi tiếng “Bác Hồ với Thanh niên xung phong”.
Lần thứ năm, chị được gặp Bác trước khi sang Liên Xô.
Trong bữa cơm tại Phủ Chủ tịch, Bác căn dặn về sự quý giá của hạt gạo và công sức của người nông dân. Với chị Kim Huế, lời dặn giản dị ấy trở thành một kỷ niệm không thể nào quên.
Ký ức không thể quên
Chiến tranh kết thúc.
Người nữ thanh niên xung phong năm xưa trở về quê hương.
Nhưng ký ức về tuyến đường 12A vẫn còn nguyên vẹn.
Nhiều năm sau, mỗi khi kể lại những ngày tháng chiến đấu, bà Nguyễn Thị Kim Huế vẫn nhớ đến những người đồng đội đã nằm lại trên tuyến đường Trường Sơn.
Bà từng chia sẻ rằng những ký ức về các tọa độ bom, những gương mặt đồng đội và những năm tháng chiến đấu không thể quên.
Đến nay, bà vẫn được nhiều thế hệ trẻ tìm gặp để nghe kể chuyện.
Bởi câu chuyện của bà không chỉ là câu chuyện về chiến tranh.
Đó còn là câu chuyện về tuổi trẻ, tình đồng đội, lòng yêu nước và sự lựa chọn cống hiến khi Tổ quốc cần.
Ý nghĩa câu chuyện
“Người con gái trên tuyến lửa 12A” là câu chuyện tiêu biểu về những nữ thanh niên xung phong đã dành trọn tuổi xuân cho đất nước.
Nguyễn Thị Kim Huế là một nhân chứng trực tiếp của thời kỳ ấy. Những lời kể của bà giúp thế hệ hôm nay hình dung rõ hơn sự khốc liệt của tuyến đường Trường Sơn và tinh thần “Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền” của tuổi trẻ Việt Nam.



