Bài viết

NGƯỜI CON GÁI TRÊN TUYẾN LỬA VÀ KÝ ỨC VỀ CHỊ VÕ THỊ TẦN

Tây Ninh06/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, có một cung đường đã đi vào huyền thoại với tên gọi “tọa độ chết”, đó là Ngã ba Đồng Lộc. Và giữa khói lửa mù mịt của bom đạn ấy, cái tên Võ Thị Tần cùng chín người đồng đội ở tiểu đội 4, đại đội 552 đã trở thành biểu tượng bất tử cho sức mạnh và lòng yêu nước của tuổi trẻ Việt Nam. Câu chuyện về chị không chỉ là một trang sử anh hùng mà còn là ký ức xúc động về tình người trong thời chiến mà ông nội vẫn thường kể cho tôi nghe mỗi tối.

1. Người tiểu đội trưởng kiên cường giữa “túi bom”

Chị Võ Thị Tần sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng quê Hà Tĩnh. Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất, chị đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP). Với sự thông minh, quyết đoán và tinh thần trách nhiệm cao, chị sớm được tin tưởng giao trọng trách Tiểu đội trưởng tiểu đội 4.

Ông nội tôi, vốn là một chiến sĩ lái xe vận tải trên đường Trường Sơn năm ấy, kể lại rằng: “Ở Đồng Lộc lúc đó, đất đá bị cày đi xới lại không biết bao nhiêu lần, chẳng có một ngọn cỏ nào mọc nổi. Vậy mà những cô gái như chị Tần vẫn kiên cường bám trụ”. Nhiệm vụ của chị và đồng đội là quan sát máy bay địch trút bom, đo đạc vị trí bom nổ để kịp thời san lấp, đảm bảo mạch máu giao thông cho xe vào Nam không bị đứt đoạn. Chị Tần luôn là người xông xáo nhất, chị thường nói với các em trong đội: "Xe chưa qua là nhà chưa dốc, xương máu có thể rơi nhưng đường không thể tắc".

2. Tình người và sự lạc quan trong khói lửa

Giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, chị Tần vẫn giữ một tâm hồn trong sáng và lạc quan đến lạ kỳ. Trong bức thư cuối cùng gửi về cho mẹ trước ngày hy sinh, chị viết bằng những dòng chữ đầy nghị lực: “Mẹ ơi, ở đây vui lắm. Máy bay giặc đánh ngày đánh đêm nhưng chúng con vẫn không sợ. Chúng con đã quen với tiếng bom rồi... Mẹ đừng lo cho con nhiều nhé!”.

Tình người trong chiến tranh qua lời kể của ông tôi thật giản dị mà cao quý. Đó là những lúc chị Tần nhường phần cơm ít ỏi của mình cho những đứa em út trong tiểu đội đang bị sốt rét rừng hành hạ. Đó là những đêm các chị nằm sát bên nhau trong hầm chữ A, lấy hơi ấm của nhau để xua đi cái lạnh và nỗi nhớ nhà. Chị Tần không chỉ là một người chỉ huy, chị còn là người chị cả, là điểm tựa tinh thần cho cả tiểu đội giữa những trận mưa bom bão đạn.

3. Khúc bi tráng chiều ngày 24/7/1968

Ngày định mệnh ấy đã đi vào lịch sử vào lúc 16 giờ 30 phút ngày 24 tháng 7 năm 1968. Sau nhiều đợt bom cày xới, chị Tần cùng chín người đồng đội lại ra hiện trường lấp hố bom để thông đường cho đoàn xe đêm. Bất ngờ, một tốp máy bay phản lực Mỹ quay lại trút bom. Một quả bom định mệnh đã rơi trúng sát cửa hầm nơi các chị đang trú ẩn.

Cả một vùng đất đá rung chuyển. Khi khói bụi tan đi, đồng đội lao đến thì tất cả chỉ còn là một hố bom sâu hoắm. Các anh chiến sĩ và nhân dân đã điên cuồng đào bới bằng tay, bằng cuốc xẻng với hy vọng mong manh. Nhưng đau đớn thay, cả 10 cô gái đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ – người lớn nhất là chị Tần mới 24 tuổi, người trẻ nhất mới vừa tròn 17.

Ông nội tôi nghẹn ngào kể rằng, khi tìm thấy thi thể các chị, họ nằm cạnh nhau dưới lớp đất sâu, đôi tay vẫn còn nắm chặt như đang truyền cho nhau hơi ấm cuối cùng. Sự hy sinh của các chị đã khiến cả tuyến lửa Trường Sơn lặng đi vì đau xót, nhưng cũng chính từ đó, lòng căm thù giặc và ý chí quyết thắng lại bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.

4. Lời nhắn nhủ cho thế hệ hôm nay

Chiến tranh đã lùi xa, Ngã ba Đồng Lộc ngày nay đã phủ một màu xanh của sự sống, nhưng tên tuổi của Anh hùng Võ Thị Tần và đồng đội vẫn luôn rạng rỡ. Đứng trước tượng đài các chị, tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé trước sự vĩ đại của cha ông. Các chị đã hiến dâng tuổi thanh xuân, ước mơ và cả mạng sống của mình để đổi lấy màu xanh cho Tổ quốc, để chúng tôi có được những trang sách hòa bình hôm nay.

Câu chuyện về chị Tần giúp tôi hiểu rằng: Anh hùng không phải là những người làm những điều siêu nhiên, mà là những người bình thường dám đứng lên gánh vác sứ mệnh của dân tộc khi Tổ quốc cần. Là một học sinh, tôi tự hứa sẽ học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để không phụ sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Chúng tôi sẽ viết tiếp những trang sử hào hùng của dân tộc bằng sự tử tế và lòng biết ơn sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn