NGƯỜI CON GÁI TRƯỚC GIỜ PHÚT CUỐI CÙNG
Câu chuyện về Nguyễn Thị Minh Khai – tuổi trẻ, lý tưởng và khí phách trước pháp trường

Ngày 28/8/1941, tại Hóc Môn, Gia Định, một người phụ nữ trẻ bước ra trước pháp trường. Chị đã bị chính quyền thực dân Pháp kết án tử hình vì tham gia hoạt động cách mạng. Trước mặt là đội hành quyết, phía sau là những năm tháng tuổi trẻ đã dành trọn cho lý tưởng. Người phụ nữ ấy là Nguyễn Thị Minh Khai.
Nguyễn Thị Minh Khai sinh năm 1910 tại Vinh, Nghệ An. Từ khi còn rất trẻ, bà đã tham gia phong trào cách mạng. Năm 17 tuổi, bà tham gia Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Sau đó, bà trở thành một trong những cán bộ hoạt động tích cực của phong trào cách mạng Việt Nam.
Những năm cuối thập niên 1920 và đầu thập niên 1930 là thời kỳ vô cùng nguy hiểm đối với những người hoạt động cách mạng. Nguyễn Thị Minh Khai nhiều lần phải thay đổi địa bàn, bí mật xây dựng cơ sở và tổ chức phong trào.
Năm 1930, bà tham gia thành lập và xây dựng tổ chức Đảng ở nhiều địa bàn. Sau đó, bà được cử sang Trung Quốc và Liên Xô hoạt động, học tập. Trở về nước, bà tiếp tục tham gia lãnh đạo phong trào cách mạng ở Nam Kỳ.
Năm 1940, trong bối cảnh phong trào cách mạng Nam Kỳ phát triển mạnh, Nguyễn Thị Minh Khai bị bắt tại Sài Gòn. Chính quyền thực dân đưa bà ra xét xử và kết án tử hình.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Những tháng ngày trong nhà tù không thể làm người nữ chiến sĩ từ bỏ niềm tin. Bà tiếp tục giữ vững khí tiết, không khuất phục trước những cuộc thẩm vấn và sức ép của đối phương.
Ngày 28/8/1941, Nguyễn Thị Minh Khai bị đưa đến trường bắn Bà Điểm để hành quyết. Bà hy sinh khi mới 31 tuổi.
Cái chết của Nguyễn Thị Minh Khai trở thành biểu tượng về khí phách của người chiến sĩ cách mạng. Bà được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và được đặt tên cho nhiều tuyến đường, trường học trên cả nước.
Nhưng nếu chỉ nhớ Nguyễn Thị Minh Khai bằng những danh hiệu, chúng ta sẽ bỏ qua điều quan trọng nhất: bà từng là một người trẻ với những ước mơ, tình cảm và một cuộc đời phía trước. Bà đã lựa chọn dành tuổi xuân cho một lý tưởng mà mình tin tưởng.
Hơn tám thập kỷ đã trôi qua. Những thế hệ sinh sau chiến tranh có thể khó hình dung cảm giác đứng trước pháp trường ở tuổi 31. Nhưng chính khoảng cách ấy khiến câu chuyện càng đáng nhớ.
Bởi tuổi trẻ của mỗi thời đại đều có những câu hỏi riêng. Với Nguyễn Thị Minh Khai, câu hỏi là có dám hy sinh vì độc lập của dân tộc hay không. Với tuổi trẻ hôm nay, câu hỏi có thể là chúng ta sẽ làm gì để xứng đáng với một đất nước đã được đánh đổi bằng tuổi xuân của bao thế hệ?
Nguyễn Thị Minh Khai không có cơ hội nhìn thấy ngày đất nước thống nhất. Nhưng lý tưởng mà bà lựa chọn đã trở thành một phần của hành trình lịch sử dân tộc.
Một người phụ nữ đã bước đến pháp trường ở tuổi 31. Một thế hệ đã bước vào lịch sử bằng chính tuổi xuân của mình. Và hơn tám mươi năm sau, câu chuyện ấy vẫn nhắc chúng ta rằng: có những giá trị nếu không có người dám bảo vệ, sẽ không bao giờ trở thành hiện thực.



